Bạo Quân Độc Sủng_Diệp Vũ Sắc (H+) – Chương 97. Khiến nàng thần phục trẫm – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

Bạo Quân Độc Sủng_Diệp Vũ Sắc (H+) - Chương 97. Khiến nàng thần phục trẫm


Chương 97. Khiến nàng thần phục trẫm

Hắn hiểu rõ lòng nàng, bệ hạ ra tay nặng đánh nàng, đến nỗi nàng xẩy thai, khiến nàng đau triệt nội tâm, tâm như tro tàn; nàng không muốn làm tư sủng, né tránh mình và bệ hạ, muốn thoát ra thật xa.

\”Đại nhân ký tên, đóng dấu đi\” Diệp Vũ cất giọng trong veo lạnh lùng, giống như đang sai bảo vậy.

\”Ta hiểu lòng nàng\” Giọng hắn thản nhiên, chậm rãi xé nát hưu thư thành từng mảnh nhỏ, \”Phong hưu thư này, ta chưa từng thấy\”

\”Ngài…\” Nàng vừa sợ vừa tức, hít sâu một hơi, bình ổn sự tức giận trong lòng, \”Đại nhân có ý gì?\”

\”Ký vì người nhà họ Thẩm, cả đời là người họ thẩm\” Thẩm Chiêu nói rất kiên định, \”Không những làm người nhà họ Thẩm mà còn làm quỷ nhà họ Thẩm\”

Nghe được câu ấy, nàng không kìm chế nổi sự tức giận nữa, \”Đường đường là hữu tướng mà không biết xấu hổ nói vậy à?\” Nàng kinh sợ, giọng chua ngoa hơn, \”Trên danh nghĩa, ta là người Thẩm gia, là Nhị phu nhân hữu tướng đương triều, trên thực tế, ta là tư sủng của bệ hạ, với Thẩm gia ngài có quan hệ thế nào! Là ngài lấy tài trí vô địch thiên hạ tự tay đưa ta lên tận long tháp! Ngài không xứng là nam nhân\”

Hắn cũng không giận, nàng nói đúng lắm, hắn không xứng là đàn ông.

Nàng bi phẫn lên án, \’Ngài không dám không hề thần phục, không dám chọc giận bệ hạ, không dám hoàn thành ý nguyện của mình, vì sao còn muốn giúp kẻ độc tài? Vì sao không buông tha cho ta chứ?\”

Gương mặt Thẩm Chiêu vẫn chẳng may may gợn sóng, \’Ngay cả ta cho cô như mong muốn, cô cũng trốn không thoát\”

\”Đó là chuyện của ta, ngài không cần quan tâm\”

\”Cô có nỗi đau mất con, bệ hạ cũng có, bệ hạ đau còn chẳng kém gì cô\” Hắn cất giọng thấm thía khuyên, \”Cô cũng biết, bệ hạ tự trách tới cỡ nào, thống hận mình tới mức nào không?\”

\”Hắn thế nào chẳng liên quan gì ta!\” Nàng nói oán hận, mắt đẹp híp lại, bắn toé ra lửa lạnh.

\”Bệ hạ cho cô bao nhiêu, cô có biết không? Bệ hạ để cho Tô hoàng hậu bị độc xà cắn chết, trước mặt văn võ trong triều mắc mưu mà giận dữ mắng nhiếc công chúa An Dương, bệ hạ bảo vệ cô như vậy, cô cũng không đoán ra được đâu\”

Thẩm Chiêu nói nhẹ nhàng, \’Mấy ngày nay, bệ hạ đêm ngày tự trách cuộc sống hàng ngày rất khổ, chẳng nhập hậu cung, ta chưa từng thấy bệ hạ chuốc khổ như vậy. Bệ hạ đối xử thật lòng với cô, cô không nhìn thấy hay là không muốn thấy?\”

Diệp Vũ cười lạnh, cười xen lẫn trào phúng và phẫn hận, \’Vậy đại nhân có biết ta thống khổ tới mức nào không? Rốt cuộc gả cho một nam tử mình thích, cho dù làm tiểu thiếp ta cũng không ngại, bởi ta nghĩ tới sẽ được hắn đối xử tốt. Đại nhân cũng biết, gả cho nam tử mình thích, lại chẳng chiếm được sự quý trọng, trìu mến của hắn, có tư vị gì? Đại nhân có biết, là một phụ nữ bị chính phu quân mình tự tay dâng lên long tháp là tư vị gì không? Đại nhân có biết, làm một cô gái tâm như tro tàn, chỉ mong được giải thoát, phu quân lại khuyên nàng trở lại long tháp là tư vị gì không?\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.