Chương 96. Nàng hận chết trẫm
Vũ Nhi, trẫm không ngờ tới ra tay lại nặng như vậy…. Lúc ấy, nàng nói như vậy đả thương nàng, trẫm vì tức quá nên mới…
Trẫm cũng không muốn nặng tay đánh chết con của chúng ta… Trong lòng trẫm rất đau, nàng có biết không?
Ngươi mang thai cốt nhục của trẫm, vì sao không nói cho trẫm biết? Sở Minh Phong bỗng nhớ tới một chuyện, nàng mang thai cốt nhục của mình, lại bỏ trốn cùng Tấn vương, thật sự không thể tha thứ được. Biết đâu nàng cố tình không nói cho mình biết, cố tình mang cốt nhục của mình đi cùng Tấn vương cao chạy xa bay…
Nghĩ như thế, hắn mới thấy bớt cảm giác bứt rứt, thấy dễ chịu đôi chút, và lại hận Tấn vương nhiều hơn, rồi vừa yêu vừa hận với cô gái đang nằm mê man kia…
Diệp Vũ ngủ nặng nề, khuôn mặt nhỏ trắng bệch như tờ giấy, đôi môi giống như sương, chẳng có chút máu nào, yếu tới nỗi khiến người ta muốn được che chở cẩn thận cho nàng. Nhìn nàng như vậy, loại đau đớn si mê trong lòng hắn trào ra, hắn rất muốn, rất muốn ôm lấy nàng, vĩnh viễn không buông…
Nắm chặt tay nàng, môi áp trên mu bàn tay. Con ngươi đen của hắn nhiễm nhiều cảm xúc đau đớn, hối hận, trìu mến, yêu hận đan xen, lại dần dần ngưng tụ thành ánh mắt lạnh lẽo.
Vũ Nhi, nàng nói nàng vô tâm phụng dưỡng trẫm, xin trẫm thả tự do cho nàng; như vậy, trẫm nói cho nàng biết: cuộc dời này, một ngày nào đó, trẫm sẽ cho nàng một danh phận, trẫm sẽ khiến nàng phải cam tâm tình nguyện dưỡng trẫm!
Diệp Vũ ngủ hơn nửa ngày mới tỉnh lại, bụng còn hơi đau, nhưng vẫn chịu được. Thấy hắn cứ lẳng lặng ngồi bên mép giường, nàng nhìn khuôn mặt nghiêng của hắn chăm chú, nhớ tới một chưởng cách đó không lâu, nhớ tới cơn giận dị thường của hắn, giống như mất trí vậy… Vì sao bên sườn mặt hắn lại thẫy rõ sự đau thương tới vậy? Vì sao ánh mắt hắn lại thống khổ tới vậy?
Cục cưng? nàng đưa tay ra sờ bụng, lại không sờ được gì. Sở Minh Phong nghe thấy tiếng động nhỏ, xoay người, vui sướng nói, \”Vũ Nhi…\”
\”Đứa nhỏ đâu rồi?\” Nàng sốt ruột hỏi. \”Phùng thái y nói, nàng tỉnh lại thì uống thuốc\” Hắn đem chén thuốc trên bàn trà xuống, đỡ nàng ngồi dậy, \”Sau khi uống thuốc xong, trẫm sẽ nói cho nàng biết\”
Diệp Vũ đành ngoan ngoãn uống thuốc, uống xong lại hỏi tiếp. Hắn đặt bát xuống, khẽ nắm hai vai nàng, nói nặng nề, \’Vũ Nhi, nàng còn trẻ, sau này vẫn có thể mang thai. Trẫm cam đoan, chúng ta nhất định sẽ có thật nhiều, thật nhiều con\”
Nói vậy, đứa bé đã không còn nữa? Trong lòng Nàng thê lương, hắn tự tay đánh chết đứa bé của mình, đây chính là ác giả ác báo. Những lời nói lúc trước kích động hắn, ép buộc hắn, không ngờ lại chọc giận hắn, hại tới đứa con trong bụng. Chỉ ngắn ngủn trong vòng mười mấy canh giờ, nàng đã mất đi đứa bé. Lúc biết đến, rất kinh ngạc, lúc mất đi, đau thấu xương cốt. Đây là ý trời sao? Nàng đặt tay lên bụng, trong lòng thầm nói với đứa con chỉ mới sống được có một tháng trong bụng: con yêu, chúng ta không có duyên, sau này lại tới tìm mẹ, mẹ sẽ bảo vệ con thật tốt.