Chương 95. Đau sắp chết (1)
\”Vương gia, ty chức xin khuyên ngài quay đầu lại là bờ, cùng ty chức hồi kinh thỉnh tội\” Vương thống lĩnh phụng hoàng mệnh mà đến, dĩ nhiên không sợ Tần Vương.
\”Muốn bắt bổn vương, ngươi võ nghệ không tinh, bản sự không đủ!\” Sở Minh Hiên cắn môi cười lạnh, cũng không coi những người này ra gì.
\”Vương gia chống lại lệnh bắt, vậy đừng trách ty chức lấy hạ phạm thượng!\”
Vương thống lĩnh trong nháy mắt, hơn mười người cùng đồng loạt rút bội đao, ánh đao sáng lên chiếu rọi, hơi chói mắt.
Sở Minh Hiên tay không tấc sắt, đành phải tay trần nghênh đón trận kịch chiến này. Hơn mười người cùng đồng loạt tấn công, hắn thuận tay vớ một cây gậy làm vũ khí. Thoáng chốc, mọi đao kiếm đều cùng công kích hắn, không chừa một tấc nào. May mà hắn phản ứng nhanh, bay vọt lên, lấy chân đạp mây đạp hết trên đao kiếm…
Giờ khắc này, thật sự mạo hiểm vô cùng, một chiêu này, thật sự là xinh đẹp tiêu sái. Sau mười chiêu, hắn đã đoạt được một cây đao, cùng đấu gay gắt với thị vệ có thân thủ đứng đầu trong cung.
Diệp Vũ nhìn mà kinh hồn táng đởm, lòng phập phồng lo lắng, thỉnh thoảng mồ hôi mướt ra.
Không thể nghi ngờ, võ nghệ hắn tinh thâm, sát thủ bình thường không thể làm thương tổn đến hắn được, nhưng những thị vệ cung đình này đều là những người có thân thủ số một hai, một mình hắn không thể ứng phó được với hơn mười người, huống chi là Vương thống lĩnh vẫn còn chưa ra tay.
Sở Minh Hiên chiêu vào chiêu ra ác độc, nhưng chẳng cách nào đánh lui đám thị vệ ngoan cố đó. Tiếng va chạm vang lên, ánh đao loé ra, sắc bén, cả đại đường biến thành chiến trường ánh đao ánh kiếm, dưới đất bừa bộn.
Hai tay khó thắng địch thủ, hắn đã luôn ở vào tình trạng kiệt sức. Cho dù hắn có võ nghệ cao đến đâu chăng nữa, cũng không đánh lại hơn mười cao thủ liên kết. Thị vệ đã đuổi theo, họ khó có thể chạy thoát, Diệp Vũ cũng không nguyện để Tấn vương bị thương, bởi vậy, nàng đi về phía Vương thống lĩnh, \”Ta hồi kinh với ngươi, bảo họ dừng tay đi!\”
Vương thống lĩnh kéo nàng qua, ra vẻ uy hiếp Tấn Vương, kêu lên, \”Vương gia, dừng tay!\”
Sở Minh Hiên đã sớm nhìn thấy song chẳng có cách nào phân thân, không ngăn được nàng lại. Bọn thị vệ chậm rãi dừng tay lại, hắn cũng dừng tay, thở hổn hển kêu lên, \”Vũ Nhi, lại đây!\”
\”Truy binh đã tới, Vương gia còn có thể đi được bao xa nữa?\” nàng hỏi bình tĩnh. \”Bổn vương đã không thua!\” Sở Minh Hiên rống giận hỏng mất, \”Vì sao không tin bổn vương?\”
Mấy cây đao lớn đặt trên cổ hắn, hắn thờ ơ, nhìn nàng chòng chọc, trong mắt đan xen bi phẫn và đau nhức. Hắn không rõ vì sao nàng lúc nào cũng không tin mình?
****
Suốt đêm về Kim Lăng. Trên đường đi, Vương thống Lĩnh đi cùng Tấn vương và Diệp Vũ, canh phòng nghiêm ngặt, không cho họ có cơ hội chạy trốn. Sau hừng đông, đã tới Kim Lăng, họ đưa Diệp Vũ trở lại biệt quán ôn tuyền, áp giải Tấn vương vào cung. Trong ngự thư phòng, Sở Minh Phong ngồi ở ngự toà, nhắm chợp mắt, ngón tay đeo nhẫn ngọc khẽ vuốt ve, xoay tròn.