Bạo Quân Độc Sủng_Diệp Vũ Sắc (H+) – Chương 93 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

Bạo Quân Độc Sủng_Diệp Vũ Sắc (H+) - Chương 93

Chương 93

\”Ta tìm uyên ương khấu\” Trong lúc bối rối, nàng cũng chỉ có thể bịa chuyện vậy.

\”Uyên ương khấu?\” Hắn cau mày lại, nửa tin nửa ngờ, \”Uyên ương khấu của ngươi rớt trong này khi nào?\”

\”Ta nghe mẫu thân nói, ở nông thôn có một phong tục, nếu tân nương trong đêm động phòng hoa chúc tìm được uyên ương khấu có thể…\” Diệp Vũ xấu hổ quẫn bách, \”Có thể cùng phu quân sánh bước bên nhau, ân ái trọn đời\”

\”Trẫm chưa từng nghe nói qua ở nơi nào có phong tục thế\” Sắc mặt Sở Minh Phong hơi hòa hoãn chút, rồi đột nhiên ôm nàng vào lòng, \”Nàng muốn cùng trẫm sánh bước bên nhau, ân ái trọn đời sao?\”

Nàng không nói, bộ dạng thẹn thùng phục tùng-hắn tin thì tốt, nếu không thì nguy to. Hắn ôm lấy nàng trở lại long tháp, nửa đè nặng nàng, ngón tay khẽ vuốt ve trán nàng, thì thào, \”Vũ Nhi…\” Nàng mỉm cười, \”Canh giờ lâm triều sắp tới rồi, vẫn nên ngủ đi\” Mí mắt hắn khẽ nhắm, khóe môi khẽ nhếch lên thỏa mãn, mỉm cười sung sướng.

***

Diệp Vũ ngủ quên, cùng dùng bữa sáng với Sở Minh Phong xong mới ra cung. Trở lại biệt quán, không ai hỏi chuyện đêm qua, chỉ có A Tử thì lo lắng cho an nguy của nàng, hỏi này nọ. Nàng hỏi A Tử, đại nhân có tới không, A Tử bảo không thấy, nhưng tối qua đại nhân có sai người đến nói Nhị phu nhân được Văn quý phi mời ở lại trong cung, hôm nay mới về.

Thẩm Chiêu đoán được tất cả, cũng đoán chuẩn tối qua nàng ở trong cung gặp chuyện gì, cũng không có lòng giúp nàng. Nàng biết cái khó xử của hắn, sự vô lực của hắn, nhưng lấy sự thông minh tài trí của hắn, thật sự không nghĩ ra cách sao? Có lẽ, mấu chốt ở chỗ hắn có nghĩ tới, mà không phải là không có cách hay.

Nàng đoán công tử Kim nhất định tìm đến, đêm nay, nàng đang ngủ thì bị hắn mang đi, lúc tỉnh lại đã ở trong gian phòng đá rồi. \”Kỳ hạn đã tới, tìm được sách chưa?\” Ánh mắt công tử Kim tối tăm

\”Tối qua ta ở trong tẩm điện thiên tử tìm, không thấy\” Diệp Vũ nói chi tiết, \”Cũng chẳng phải ta không cố sức tìm, mà đã tìm mấy nơi cũng không thấy sách, chẳng bằng thư thả mấy ngày nữa đi\”

\”Chẳng bằng ta thư thả cho ngươi một năm, hai năm thấy sao?\” Hắn châm chọc.

\”Không cần, thư thả khoảng một tháng là được\” Nàng giả vờ nghe không hiểu ý hắn nói.

Công tử Kim túm chặt cổ tay nàng, \”Ta nói rồi, trước mười lăm tháng tám cần phải tìm được cuốn \”Thần Binh Phổ\”, hôm nay đã qua kỳ hạn mà ngươi còn muốn ta thư thả cho một tháng nữa sao?\”

Đau quá!

Hắn dùng sức rất mạnh, đau chết mất, nàng cố ý giãy dụa, cổ tay đã biến thành đỏ ửng nhưng cũng không thoát ra khỏi hắn được. Hắn bắt chéo hai tay nàng ra sau lưng, áp sát mặt nàng, giọng quái đản, \”Ngươi càng ngày càng không nghe lời rồi\”

Diệp Vũ nhìn thấy sự lạnh băng trong mắt hắn, giọng hắn tuy khá ấm áp, nhưng lại khiến người ta thấy lạnh băng, \”Ta lúc nào cũng tìm sách, nào có không nghe lời đâu\”

Ánh mắt hắn hơi nheo lại, \”Đừng tưởng rằng lên được long tháp là có thể thoát khỏi ta; cũng đừng có vọng tưởng mượn sức Sở Hoàng mà thoát khỏi ta, cho dù là tự Sở Minh Phong có đến, ta cũng không sợ hắn\” Hai người dựa vào quá gần, thân hình gần như ép sát, môi hắn cách môi nàng không xa lắm, cả người nàng cứng ngắc.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.