Chương 89. Ngọn lửa thiêu thân
Diệp Vũ cảm giác được biểu hiện giằng co của hai nam tử này, thật sự nếu không tỉnh lại, chẳng biết sẽ có hậu quả gì nữa. Vì thế nàng mơ hồ mở mắt ra, thấy hai người đang nổi nóng, bốn mắt nhìn nhau chẳng cam lòng yếu thế.
Tấn vương trước mắt quyết tuyệt, mặt lạnh như sắt, còn Thẩm Chiêu thì mắt lạnh thấu xương, khó gặp được. Thẩm Chiêu phát hiện ra nàng tỉnh lại. cố ý kêu lên tha thiết, \”Vũ Nhi\”
Sở Minh Hiên nói vui mừng,. \”Vũ Nhi, không khoẻ chỗ nào, nói cho bổn vương biết\”
Nàng cau mày giãy dụa, hắn không buông tay, mắt tràn đầy thâm tình, \”Vũ Nhi, bổn vương sẽ tìm mọi cách, tìm một nơi thế ngoại đào nguyên thanh tĩnh, chỉ có hai chúng ta, cùng cầm tay nhau, sống trọn đời\”
\”Vương gia quá yêu, ta vô phúc tiêu thụ, vẫn xin vương gia buông tay cho\” Nàng cất giọng yếu ớt, thần sắc kiên quyết.
\”Bổn vương có thể cho nàng vinh hoa phú quý, Thẩm Chiêu có tài cán làm gì cho nàng chứ? Có thể cho nàng cái gì? Vì sao nàng vẫn cứ đi theo hắn chứ?\” Mắt hắn bốc lửa giận, lại thương tâm và buồn phiền.
\”Cái gì cũng đã nói hết rồi, Vương gia cũng đã rõ cả, hay không rõ cũng xong, ta sớm đã là vợ kẻ khác, cũng chẳng cách nào đổi được!\” Diệp Vũ phụng phịu, giọng nặng nhọc, \”Mời Vương gia buông tay cho!\”
Sở Minh Hiên nhìn nàng chằm chằm, mắt như băng hoả đan xen, đầy cô tuyệt, tựa như một con thú nhỏ bị thương nặng giữa cánh đồng hoang vu vậy.
Thẩm Chiêu cởi áo choàng khoác lên người nàng, ôm cả nàng rời đi, Nhìn họ bên nhau rời đi, sắc mặt Sở Minh Hiên tái mét, mắt càng ngày càng trầm tối, càng ngày càng hung ác nham hiểm…
***
Bị ngâm nửa canh giờ trong nước đá, Diệp Vũ lại nhiễm phong hàn, bắt đầu nặng hơn cả lần trước, có sốt nhẹ.
A Tử hầu hạ nàng nghỉ trên giường, ngâm một chén trà nóng đặt trên bàn rồi rời khỏi tẩm phòng. Thẩm Chiêu ngồi trước bàn, thần sắc bình thản, như chẳng có gì muốn nói.
\”Lần này làm phiền đại nhân rồi, là do ta sơ sẩy\” Diệp Vũ không muốn không khí nặng nề giữa hai người, mở lời.
\”Ta còn có chuyện quan trọng trong người, nghỉ ngơi cho khoẻ đi\” Hắn đứng lên, mắt lạnh băng như ngọc,
\”Đại nhân khinh ta là mãnh thú hồng thuỷ sao?\” Giọng nàng ngập tràn uất ức.
\”Cô nghĩ nhiều rồi\”
\”Nếu ta không gặp chuyện xui xẻo ở biệt uyển Vân Thâm, chắc đại nhân cũng vĩnh viễn không đặt chân đến biệt quán đâu nhỉ? Hoặc không hề muốn gặp lại ta nữa chăng?\”
Hắn nghiêng mặt nhìn nàng, không đáp lại, quần áo trắng bay phất phơ trước mặt hắn. Nàng dựa vào gối, mặt mày đầy yếu ớt và thống khổ, \”Đại nhân không dám trả lời hay là không muốn trả lời, hay là khinh thường trả lời?\”
Thẩm Chiêu rốt cục xoay người, đôi mắt đầy thâm thuý sâu không đáy, \”Nếu ta nói là \”đúng\”, cô chắc hết hy vọng chứ?\”