Chương 86. Vuốt ve chà xát, va chạm điên cuồng
Nhưng cánh cửa kia vẫn mãi không mở ra. Nước mắt hoà lẫn nước mưa, hỗn loạn, mờ mịt.
TRên người không chỗ nào khô, không chỗ nào thấy ấm áp, chỉ có trái tim càng ngày càng toả ra lạnh lẽo, khiến nàng run rẩy không ngừng.
A Tử cũng bị ướt mưa, khuyên bảo nàng mãi mà không được. Ước chừng qua nửa nén hương, Diệp Vũ không chống đỡ nổi ngã xuống, A Tử và Dư quản gia mới đỡ nàng lên kiệu về biệt quán.
Chân nàng bị thương vừa khỏi chút, hôm nay dầm mưa lâu vậy, đổ bệnh. A Tử mời thầy thuốc đến, sắc thuốc cho nàng uống, trông nàng.
Diệp Vũ nằm trên giường, không rõ đang ở đâu, chỉ cảm thấy thật không thoải mái, nước mưa lạnh băng như xối xả trên đầu, trên người, chân tay lạnh, trái tim lạnh… ăn nói khép nép cầu xin hắn tha thứ, hắn không thèm để ý thăm hỏi, nhẫn tâm để nàng bị dầm mưa lâu như thế…
Thẩm Chiêu, ngươi thật nhẫn tâm nham hiểm! Ngươi thật tuyệt tình làm sao!
Tay chân lạnh như băng, làm cách nào cũng không thấy ấm áp, nàng đau lòng, oán hận, rất đau đầu, ngực rầu rĩ, giống như bị một tảng đá đè nặng, thở không nổi…. Mưa vẫn rơi, tiếng mưa rơi cứ vang lên bên tai không ngừng… Nàng hình như thấy một chút bóng đen, hình như ló mặt ra, một luồng ấm áp ập tới, áp sát nàng, bao bọc lấy nàng, xua tan đi chút lạnh băng…
Chậm rãi mở mắt ra, khuôn mặt trước mắt này dần hiện rõ, tuấn lãng cứng cáp, mày kiếm như đao phong, đôi mắt thâm trầm như biển cả.
Sở Minh Phong!
Nàng kinh hãi, đây không phải là ôn tuyền biệt quán sao? Sao hắn lại ở chỗ này thế? Trời đã hết mưa, bên ngoài đêm tối như mực, trong phòng chỉ có một ngọn đèn sáng duy nhất. Diệp Vũ lảng tráng, cảm thấy chân tay vô lực, tuy đầu không đau, nhưng cũng không thấy thoải mái tý nào.
Sở Minh Phong ngồi ở đầu giường, ôm nàng vào lòng, \”Còn lạnh nữa không?\” Nàng trả lời chẳng có sức lực gì, \”Không lạnh, buông ra…\”
Tối nay mưa lớn thế, sao hắn còn ra cung chứ? Vì sao hắn lại tới ôn tuyền biệt quán của Thẩm gia chứ? Hắn cải trang đến, ngang nhiên tiến vào tẩm phòng của nàng, có không ít người hầu, thị vệ đều thấy cả, có thể lọt đến tai Thẩm Chiêu không đây? Nhưng còn có gì quan trọng nữa đâu? Thẩm Chiêu đã biết nàng là người của Sở Minh Phong từ lâu rồi…
\”Sao lại ngốc thế chứ?\” Giọng hắn đầy trách móc, khẽ nâng cằm lên, nhìn thẳng vào đôi mắt mông lung của nàng.
\”Cái gì cơ?\”
\”Dầm mưa lâu vậy, nàng không muốn sống nữa sao?\”
Diệp Vũ bỗng tỉnh ngộ, hắn biết nàng ăn nói khép nép cầu xin Thẩm Chiêu tha thứ cho mình, vì thế mới ra cung thăm mình sao? Sở Minh Phong mắt sâu thẳm, \”Ở đây dưỡng thương không tốt sao?\”
Trong lòng nàng chấn động, nói chậm rãi, \”Dĩ nhiên ở ôn tuyền biệt quán là tốt rồi, nhưng ở trong phủ hữu tướng vẫn tốt nhất\” Mắt hắn khẽ nheo lại, \”Bởi trong phủ hữu tướng có người trong lòng của nàng sao?\”