Bạo Quân Độc Sủng_Diệp Vũ Sắc (H+) – Chương 82. Cắn cắn, hôn…. – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

Bạo Quân Độc Sủng_Diệp Vũ Sắc (H+) - Chương 82. Cắn cắn, hôn....

Chương 82. Cắn cắn, hôn….

Nhìn nhìn nàng bỗng dưng thấy có chút phiền chán, đi qua, túm mạnh hắn, hắn thế mà ngã xuống đất, nhắm hai mắt lại, chẳng có phản ứng gì. Nàng chấn động, vội vàng ngồi xổm xuống, gọi hai tiếng, hắn vẫn không có phản ứng gì, chắc là say rồi ngủ.

Hai đại hán hợp sức lôi hắn lên giường, sau đó lui ra ngoài, đóng cưả lại, trong phòng chỉ còn lại hai người. Nàng ngồi ở mép giường, ngơ ngác nhìn hắn.

Hắn ngủ thật sự không yên, cứ nhúc nhích tới lui, do uống quá nhiều rượu, cất tiếng ngáy ầm ầm. So với mấy ngày trước, hắn đã tiều tuỵ đi rất nhiều, cằm mọc râu tua tủa, khí sắc không ổn.

Một Tấn vương phong lưu tiêu sái, tuấn mỹ khuynh thành, bị nàng \”đùa bỡn\” mà thành như vậy, đây là lỗi của nàng. Nhưng nàng cũng bị ép buộc.

Không biết tới bao giờ vết thương trong lòng hắn mới có thể khép lại, đóng vẩy đây? Khi nào mới có thể quên đau xót? Khi nào mới có thể quên được nàng?

Bỗng Sở Minh Hiên nắm lấy tay nàng, kích động kêu lên \”Vũ Nhi\”, ngũ quan vặn vẹo, cứ như đang bị tra tấn tới mức thống khổ.

Diệp Vũ nói hai câu trấn an, cảm xúc hắn dần bình tĩnh lại, nàng đang định rút tay ra, hắn lại dùng sức tóm lại, nàng ngã nhào vào trên người hắn… Hắn rất muốn biết cô gái trước mắt này có phải là Vũ Nhi ngày nhớ đêm mong không, dùng lực xoay người, đặt nàng dưới thân, mắt đỏ ngầu híp lại, chậm rãi cúi đầu…

Tim đập bình bịch, nàng trốn tránh, song lại chẳng thể nào đẩy ngã được hắn. Hắn nổi điên lên hôn nàng, mũi nàng, má nàng, cằm, vành tai, cổ, xương quai xanh của nàng, lời lẽ nóng bỏng ẩm ướt, trơn trượt, mùi rượu nồng nặc phà trên người nàng. Thanh đao ngắn đen cọ trên da thịt nàng đau tới mức nàng kêu lên nho nhỏ.

Nàng không biết là hắn say thật hay giả, sống chết đẩy hắn, lại kích thích \’dục vọng\” hắn bốc lên; hắn thô bạo xé rách quần áp nàng, tàn nhẫn chẳng kém gì Sở Minh Phong, cắn cắn bộ ngực của nàng, hôn mạnh…

Nàng rút một tay ra, tóm lấy lỗ tai hắn, véo mạnh. Hắn bị đau, ngẩng đầu lên, gần như tỉnh táo chút, cứ lẳng lặng nhìn nàng, lại như không nhận ra nàng.

\”Vũ Nhi, thật sự là nàng\” Nhìn khá lâu, Sở Minh Hiên kích động ôm chặt lấy mặt nàng, \”Nói cho bổn vương biết, nàng là của bổn vương….Nàng vĩnh viễn là của bổn vương….\”

\”Ta đã là của người khác rồi, xin Vương gia nhớ kỹ cho\”

Diệp Vũ đẩy hắn ra, ngồi dậy, định xuống giường, lại bị hắn ôm chặt vào lòng. Hắn ôm chặt lấy nàng, nói năng lộn xộn, \”Nếu trong lòng nàng không có bổn vương, sẽ không đến… Người trong lòng nàng là bổn vương…. Nàng không lừa được bổn vương đâu…\”

Nàng nói lạnh lùng, \’Vương gia đừng hiểu lầm, ta chỉ không muốn Lăng Vô Hương và Phán Phán bị ngài quật đầy vết thương đâu\”

Hắn đau đớn nói, \”Nàng nói dối!\”

Toàn thân đau nhức, chua chát, lệ tuôn trào, nàng cũng không rõ vì sao.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.