Bạo Quân Độc Sủng_Diệp Vũ Sắc (H+) – Chương 78. Máu tanh, thô bạo kinh người – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

Bạo Quân Độc Sủng_Diệp Vũ Sắc (H+) - Chương 78. Máu tanh, thô bạo kinh người

Chương 78. Máu tanh, thô bạo kinh người

Đột nhiên mày Tôn thái hậu cau lại, khuôn mặt nhắn nhó, ôm bụng, \”Đau quá ….\”

Diệp Vũ vội vã đỡ bà, nghĩ ngợi, chẳng lẽ là rượu, thức ăn có vấn đề?

\”Mẫu hậu, sao vậy?\” Sở Minh Phong hỏi thân thiết. \”Bệ hạ, vi thần cũng đau bụng…\” Một văn thần nói.

Đưa mắt nhìn lại cả văn võ triều thần cùng gia quyến không hẹn mà cùng đau bụng, chân tay mềm nhũn, nằm ghé trên bàn, cảnh ca múa thái bình của yến tiệc Thiên Thu đột ngột chuyển biến, biến thành tập thể trúng độc, cả đám kêu la. Thẩm Chiêu cũng ghé trên bàn, Sở Minh Hiên thì ngã trước ngự án, đau chẳng nói nên lời.

Sở Minh Phong cũng trúng chiêu, cả người mềm nhũn. lấy tay chống vào bụng vì quá đau mà mồ hôi đầm đìa, chân tay mềm nhũn, mày cau chặt lại.

Diệp Vũ không uống qua rượu và thức ăn nên có vẻ không bị bệnh thế này. Còn lại bất kể là ai đã từng chạm qua rượu hay thức ăn đều như thế, ngoại trừ một số ít người ra.

Đèn cung đình chín cánh hoa sen toả ra ánh sáng trắng chói mắt, quỳnh đình sáng như ban ngày, soi rõ sắc mặt mọi người.

***

Rượu, thức ăn trong tiệc Thiên Thu có gian trá, đó là âm mưu phản nghịc gây rối phạm thượng. Người đời sụp đổ, Thuỵ vương đứng sừng sững không đổ. Lão ta đi từng bước vững càng đến trước ngự án, gương mặt sắt đen sì lạnh tanh giấu đầy gian trá cười cười, chẳng che giấu chút đắc ý nào của lão. Có bốn, năm đại thần đi theo sau lão ta, là đồng bọn của lão.

Từ bệ hạ, thái hậu, cho tới các quan viên tứ phẩm đều ngã xuống đất dậy không nổi, chỉ có lão ta đứng cao như ngọn núi, quan sát mọi người.

Diệp Vũ hiểu ra đây là âm mưu của Thuỵ vương.

Hắn muốn nàng mê hoặc Sở hoàng và Tấn Vương song thật ra bước tiếp theo lại gian trá ngay trong tiệc Thiên Thu, khiến mọi người chẳng có có sức phản kích, đây mới là quan trọng nhất.

Nàng không hiểu vô tình nhất là nhà Đế vương, chẳng lẽ nhà Đế vương thật sự cốt nhục tương tàn, muốn đấu tới ngươi sống ta chết sao?

\”Thuỵ vương, ngươi thật to gan…\” Tôn thái hậu cố sức nói.

\”Thái hậu, bổn vương xưa nay to gan làm loạn\” Thuỵ vương cười to ầm ĩ, \”Bà làm thái hậu mười năm. cũng đủ rồi, đã tới lúc nên đi cùng tiên hoàng. Bổn vương tự mình tiễn bà một đoạn đường, là vinh hạnh của bà đó\”

\”Lục hoàng thúc, trẫm xưa nay đối đãi thúc lễ độ có thừa, thế mà thúc lại dám làm phản!\” Sở Minh Phong nghiến răng nói, định đứng lên, song lại do chân tay mềm nhũn mà ngã ngồi xuống.

\”Bệ hạ vốn coi bổn vương như cái đinh trong mắt, cái gai trong thịt, sao lại đối đãi lễ độ có thừa được chứ?\” Thuỵ vương cười âm hiểm, giọng điệu có chút dũng cảm, \’Bản vương rất thích là cái đinh trong mắt, cái gai trong thịt người khác, bởi thế đế bị Đại Sở nên để bổn vương ngồi vào rồi!\”

\”Chỉ e ngươi ngồi không nổi đâu!\” Sở Minh Phong con mắt đen kịt co giật, mắt sắc như dao, nhìn thẳng vào mắt lão ta, tiếc là không giết người được.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.