Chương 76. Sầu triền miên
Nàng kinh ngạc, \”Xin chỉ giáo cho\” Tuy sớm nhìn ra được Tôn thái hậu cố tiìn kéo dài hôn sự của Tấn vương và nàng, nhưng nàng không dám chắc, mà Thẩm Chiêu thì lại cực kỳ thông mình nhanh trí, hiểu lòng người, thường thường có thể nhìn ra chân tướng bên trong, bởi vậy nàng muốn biết đáp án từ miệng hắn.
Mắt Thẩm Chiêu chớp tránh né, \”Diệp cô nương có thể nghĩ ra, thái hậu với tiền triều hậu cung, người trong hay ngoài cung đều không phải rõ như lòng bàn tay sao?\”
Diệp Vũ chậm rãi gật đầu, \”Tuy thái hậu hiền lành hoà ái, tính tình sảng khoái, nhưng thái hậu có thể từ một vũ kỹ nho nhỏ ở Nghê Thường các trở thành sủng phi của tiên hoàng, lại trở thành thái hậu, nhất định có chỗ hơn người\”
\”Diệp cô nương nhìn người rất độc đáo\” Hắn cười tán thành, \”Chuyện xảy ra giữa Bệ hạ, Tấn vương và cô, giữa cô và công chúa An Dương ân ân oán oán, thái hậu nắm rất rõ. Nếu thái hậu gả gấp cô cho Tấn vương, làm vậy, Thái hậu công đạo thế nào với bệ hạ đây?\”
\”Ý ngài là, thái hậu định dùng một cán cân cân bằng giữa hai đứa con ruột sao? Thái hậu cũng sẽ không cho ta gả cho Tấn vương?\”
\”Đây là cô nói đó, ta cũng chưa nói gì cả?\” Hắn nhàn nhã uống trà, uống sạch chẳng còn gì. Như thế xem ra, Tôn thái hậu mới thật sự không thể cho tứ hôn.
Diệp Vũ lại yên tâm, song lại cảm thấy kỳ lạ, nếu hắn đoán được Tôn thái hậu không thể tứ hôn, vậy vì sao hắn lại còn khuyên mình gả cho Tấn vương chứ? Hắn nghĩ như vậy là hợp tác bọn họ sao?
Nàng vừa châm trà vừa hỏi, \”Đại nhân, ở lầu Tiêu Tương đã lâu có nghe người ta nhắc đến một quyển thần binh lợi khí, hình như gọi là… a, đúng, gọi là \”Thần binh phổ\”. Sở quốc thật sự có quyển sách này sao?
Nghe vậy, Thẩm Chiêu vẫn thần sắc ung dung không thay đổi, bình tĩnh, thong dong.
\”Sao lại nhắc tới quyển sách này?\” Hắn hỏi tuỳ ý.
\”Người khách này nói, trong lúc vô tình ta nghe được, hơi tò mò, nên hỏi đại nhân chút\” Nàng nói thầm, hắn thật đúng là tâm tư kín đáo. Nàng hỏi tò mò, \”Cuốn \”Thần Binh phổ\” này rất lợi hại sao? NHưng kẻ đó nói, có không ít người đang tìm quyển sách này đó\”
\”Lầu Tiêu Tương thế mà có kẻ dám can đảm nhắc tới quyển sách này\” Giọng hắn nhẹ nhàng như cơn gió xuân thổi tới chậm rãi.
Diệp Vũ nghi hoặc, những lời này hắn có ý là cuốn \”Thần Binh phổ\” không thể tuỳ tiện đề cập đến, rất ít có người nhắc tới.
Chuyện này là sao? Nàng hỏi, \”Vì sao không thể nhắc bừa tới cuốn \”Thần binh phổ\” này chứ? Có phải quyển sách giấu cái bí mật động trời gì không?\”
Thẩm Chiêu cười bảo, \”Cô là một cô gái mà lại tò mò như thế với thần binh lợi khí, chẳng hay là muốn làm nữ tướng quân ư?\”
Nàng cười cười, không hỏi thêm nữa, bởi hắn là một kẻ cẩn trọng, sẽ không để lộ ra gì nhiều.
***
Đã nhiều ngay qua, Diệp Vũ lúc nào cũng sốt cao nằm mơ một giấc mơ kỳ lạ. Tuy đám ánh sáng kia nói nàng là linh hồn, làm cách nào mới có thể trở về thế kỷ hai mươi mốt, lời nói chuẩn xác, nàng không thể tin được thế giới này lại thật sự có quỷ thần, thần quái gì đó. Giấc mộng kia cổ quái chân thực, không phải giả, hồn nàng xuyên thủng thời không Sở quốc này, cũng không phải giả, như vậy, nàng chỉ có thể nhận mệnh, hoàn thành hai sứ mạng, tìm được uyên ương khấu, mới có thể trở lại thế kỷ hai mước mốt được.