Bạo Quân Độc Sủng_Diệp Vũ Sắc (H+) – Chương 73: Hưởng thụ mùi vị mất hồn – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

Bạo Quân Độc Sủng_Diệp Vũ Sắc (H+) - Chương 73: Hưởng thụ mùi vị mất hồn

Chương 73: Hưởng thụ mùi vị mất hồn (6000 )

Lòng nàng nhảy lộp bộp, thấy sắc mặt hắn ác độc như thế, sợ hãi đứng dậy. Nửa tháng còn chưa tới, sao tình độc lại phát tác được chứ?

Hắn lấy từ trong lòng ra một con sâu nhỏ màu vàng, đặt bên miệng thổi. Từ trong con sâu đó phát ra tiếng chói tai, so với tiếng sáo còn như xoáy sâu, rất khó nghe.

Mi tâm Diệp Vũ nhíu lại, chẳng lẽ, mảnh màu vàng này lại có thể khiến tình độc phát tác sao?

Quả nhiên nàng cảm giác một sự thay đổi nhỏ trong cơ thể… Từ lòng bàn chân bắt đầu ngưa ngứa, rồi dần dần lan ra chậm rãi thành lớn hơn… Loại ngứa này không giống như bị người chọc ngứa, không thể nói rõ ra được, chỉ biết là ngứa rất khó chịu, muốn lấy tay gãi, song cũng vô dụng, càng ngày càng ngứa nhiều hơn, cứ lan tràn ra toàn thân, tới mông, chân, eo, ngực… Nàng cố gắng không gãi, tránh bị xước da, song loại ngứa râm ran toàn thân này thật sự như sắp lấy mạng của nàng….

Công tử Kim thu lát cắt màu vàng lại, nhìn nàng chằm chằm mãnh liệt, như đang thưởng thức nỗi thống khổ của nàng vậy.

Nàng quay cuồng trên giường, toàn thân ngứa ngáy, sống triều bao trùm cả người nàng, nàng cắn chặt răng, kiên trì chịu đựng.

Ngay sau đó, ngoài ngứa ra, còn có vô số con sâu nhỏ cắn nàng, cắn da nàng, ăn thịt nàng, uống máu nàng, cả người đau nhức, râm ran, đau thấu tận xương cốt…

Mồi hôi ẩm ướt cả quần áo lẫn tóc mai nàng, nàng vừa ngứa lại vừa đau, run rẩy từng cơn, khuôn mặt thanh mị trắng như tờ giấy, mồ hôi chảy từng dòng như nước xuống.

Nàng không hề nghi ngờ, công tử Kim thật sợ đã bỏ loại tình độc đáng sợ lên người nàng.

\”Công tử Kim, ta biết rồi…. Ta sẽ không chạy trốn nữa\” Diệp Vũ nói đứt quãng, răng va lập cập, giọng run ru.

\”Biết sai rồi sao?\” Công tử Kim yên lặng, mắt thâm trầm.

\”Biết sai rồi… Ta sẽ ngoan, sẽ làm việc cho huynh…\” Nàng lắc đầu mãi, bộ dạng tiều tuỵ trắng bệch, đáng yêu khiến người ta không nỡ nhìn, khiến cho mọi nam nhân phải mềm lòng, song hắn lại vẫn thờ ơ như cũ. Nàng cọ tới, kéo tay áo hắn, đau đớn cầu xin, \”Ta thật sự biết sai rồi, van cầu huynh….đưa thuốc giải cho ta…\”

\”Ngươi còn chưa biết đến tình độc thật sự thế nào, ta sao lại cho ngươi thuốc giải được chứ?\” Hắn cười lạnh lẽo, hất tay nàng ra.

Diệp Vũ tuyệt vọng hận hắn thấu xương song lại không làm được gì. Bỗng, một luồng khí nóng bốc lên từ gan bàn chân, nhanh chóng lan tới tận ngực toả ra khắp cả người. Điều đáng sợ là luồng khí nóng này biến thành lửa nóng hừng hực, cứ thế thiêu đốt trong cơ thể nàng, đan xen cùng loại ngứa kỳ lạ này khiến một trận đau nhức tra tấn nàng.

Nàng giống như thấy ngọn lửa đang thè lưỡi liếm, cả trận lửa lớn đang huỷ sạch ý thức của nàng, nàng chỉ cảm thấy cổ họng khát khô vô cùng, khát vọng có một trận mưa to trút xuống, chỉ cảm thấy nóng bức khó chịu, khô nóng không chịu nổi, khát vọng cực kỳ có nước đá ve vuốt…. Nàng biết, tình độc lợi hại thật sự là thế này, khát vọng nam nhân…Phải làm sao đây?

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.