Chương 72. Bị hai gã du côn lưu manh vùi dập..
Hai gã sai vặt ném Diệp Vũ vào giữa chỗ mãng xà, sau đó đứng sang một bên. Chân tay nàng bị trói, đi không được, cũng chẳng dám lộn xộn, lục phủ ngũ tạng đã sớm bị cuộn thành một cục, đau tức mức không thở nổi, sợ tới mức chỉ muốn ngất xỉu đi. Nàng chỉ đành khóc cầu xin, \”Hoàng hậu, ta không dám nữa…. TA lập tức đình chỉ màn biểu diễn ca múa ở lầu Tiêu Tương ngay… Hoàng hậu đại nhân đại lượng, bỏ qua cho ta lúc này đi…. Van cầu người….\”
Lúc này nàng thật sự bị doạ tới mức sợ hãi run rẩy khắp người, máu như đóng băng vậy, không lưu thông nổi.
Tô Ngọc Yên thấy nàng bị doạ thảm hại, nước mắt lưng tròng cầu xin mình, cười đắc ý, cũng chẳng có chút không nỡ, mà ngược lại càng khiến người ta thấy máu tanh vô tình, tàn nhẫn.
Cái gọi là mỹ nhân rắn rết, thì Tô Hoàng hậu đúng là vậy, coi tánh mạng người khác như cỏ rác, giẫm đạp bừa bãi. Mà thị nữ kia cũng thế, âm trầm cười đầy hưng phấn.
Cự mãng cảm giác có người, thân rắn to tướng càng uốn tới nhanh hơn, cuộn thân hình yếu ớt của Diệp Vũ vào.
Nàng từ từ nhắm mắt thét lên chói tai, thân rắn hiện lên cảm giác thật khủng bố, khủng bố kinh khủng…. Nàng đau khổ cầu xin, Tô Ngọc Yên thờ ơ, lạnh lẽo nhìn nàng bị mãng xà cuốn chặt.
Trên mặt Tô Hoàng hậu cười lạnh lẽo, nàng nhớ rõ cả đời! Vĩnh viễn không bao giờ quên được!
Mãng xà cuộn chặt nàng, đầu mãng xà ngay đằng trước nàng, khoảng cách rất gần, còn nhìn nàng chằm chằm, như bất cứ lúc nào cũng há chiếc mồm máu to cắn đầu nàng vậy.
Diệp Vũ có cảm giác như sắp bị mãng xà ăn rồi, lục phủ ngũ tạng cũng bị vét sạch, không thở nổi, nỗi sợ hãi tột độ khiến nàng hỏng mất… Bóng đen ập tới, trong giây phút cuối trước khi nàng ngất xỉu hình như có thấy Tấn Vương chạy nhanh như điện tới…
Sở Minh Hiên và Thẩm Chiêu đã tìm được địa lao, vì Thẩm Chiêu biết rõ phủ tả tướng có một địa lao, đoán tô Hoàng hậu đem nhốt Diệp Vũ tại địa lao.
Khi thấy Diệp Vũ bị mãng xà cuốn chặt, chỉ còn lại đầu, mà nàng gần như đã ngất xỉu rồi, Sở Minh Hiên hồn phi phách tán, hận không thể giết ngay Tô Hoàng hậu lúc đó.
Tô Ngọc Yên nhìn thấy họ thế nhưng tìm được tới đây, kinh ngạc vô cùng, hoảng hốt, rối loạn.
\”Đồ rắn rết nhà ngươi, cũng xứng làm hoàng hậu sao?\” Sở MInh Hiên trong cơn giận dữ quát lên, chỉ thẳng vào mặt bà ta, \”Nếu nàng ấy chết rồi, bổn vương nhất định muốn ngươi đền mạng!\”
\”Hoàng hậu cự mãng này chắc hẳn không ăn người đâu, còn không mau bảo cự mãng thả người ra hả?\” Thẩm Chiêu thấy tình hình như thế, cũng chấn động, không ngờ nổi tô Hoàng hậu đoan trang cao quý lại độc ác đến vậy.
Tô Ngọc Yên nháy mắt về phía hai gã sai vặt, bọn họ phát ra loại âm thanh cổ quái, sau đó đỡ lấy đầu cự mãng, chậm rãi buông ra.
Sở Minh Hiên lập tức lao tới, đỡ lấy Diệp Vũ yếu đuối đằng trước, ôm lấy nàng, đi ra cửa, đặt trên mặt đất.