Bạo Quân Độc Sủng_Diệp Vũ Sắc (H+) – Chương 68. Hôn lên thân thể nàng – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

Bạo Quân Độc Sủng_Diệp Vũ Sắc (H+) - Chương 68. Hôn lên thân thể nàng

Chương 68. Hôn lên thân thể nàng (7000 )

Cả người cứng lại như dây đàn, hắn cố nhẫn nhịn, ngậm chặt cái miệng nhỏ đang lải nhải rên rỉ của nàng, vùi sâu vào bên trong ngực nàng. Bỗng bên ngoài tẩm điện truyền tới, \”Bệ hạ\”

Hắn ngẩng đầu lên giận dữ hỏi, \”Chuyện gì?\” Diệp Vũ thở phào nhẹ nhõm, âm thầm vui sướng, có phải có viện binh đến không đây? Nhìn lên trời cầu nguyện, lần này thật sự có viện binh tới cứu nàng rồi.

\”Tấn vương và Thẩm đại nhân có việc gấp cầu kiến, đang ở ngoài điện đợi\” Tiểu Công công kia bẩm cẩn thận.

\”Vô liêm sỉ\” Sở Minh Phong tức giận trách cứ, \”Truyền khẩu dụ của trẫm, chuyện khẩn cấp hay không khẩn cấp cứ để trẫm nghỉ, ngày mai lại tấu!\”

\”Nô tài đi truyền ngay\”

Sở Minh Phong một tay nắm vú phải của nàng, ánh mắt lạnh khốc cực kỳ, \”Hoàng đệ và Thẩm Chiêu đêm khuya tiến cung, vì ngươi mà đến, cũng đẹp mặt thật!\”

Diệp Vũ không nói, cũng chẳng biết nói thế nào mới không chọc giận vị hoàng đế mạnh bạo này. Vừa nghe thấy tiểu công công bẩm báo, nàng rất vui, bọn họ rốt cục đến đây!

Đây là một lần đánh cuộc, đánh cuộc xem Tấn vương ngoan cố hay nhát gan yếu đuối, đánh cuộc xem hắn có trơ mắt nhìn cô gái mình thích bị hoàng huynh cướp đi không. Sự thật chứng minh, hắn không cam lòng.

Thẩm Chiêu cũng tiến cung, bởi vậy có thể thấy hắn đối với nàng cũng không phải vô tư hoàn toàn.

Nhưng họ dám can đảm phá hỏng chuyện tốt của Sở Hoàng, tất sẽ chọc Sở Minh Phong; muốn cướp người từ tay hoàng đế chẳng khác gì đâm đầu vào cho hổ ăn.

Nàng lo lắng không rõ họ định làm thế nào? Họ có thể cho mình may mắn thoát khỏi khó khăn sao?

***

Ngoài điện Trừng Tâm, gió đêm lạnh lẽo, ánh đèn phiêu diêu. Hai bóng áo trắng nam tử đứng trước bậc thềm điện, gió nhẹ phớt phơ áo choàng, áo bào.

Sở Minh Hiên lo lắng đi đi lại lại, tay phải ôm trán, càng nói lẩm bẩm không ngừng, \”Làm sao bây giờ….làm sao bây giờ…\”

Thẩm Chiêu đứng im bất động, mặt không đổi, nhìn trông rất bình tĩnh. Tiểu công công đi ra nói, \”Vương gia, Thẩm đại nhân, bệ hạ khẩu dụ, chuyện gấp hay quá gấp cũng để bệ hạ nghỉ, mai lại tấu!\”

Sở Minh Hiên và Thẩm Chiêu cùng liếc nhau, nắm chặt tay. mày cau lại. vừa lo lắng vừa vội vã, \”Thẩm Chiêu, giờ phải làm thế nào hả?\”

\”Vì đại nghiệp, chỉ đành phải nhẫn, nghe thiên mệnh\” Thẩm Chiêu chẳng chút hoang mang nói, làm ra vẻ chẳng liên quan gì tới mình cả.

\”Nhẫn như thế nào chứ?\” Sở Minh Hiên gấp tới mức rối cả đầu, hoang mang lo sợ.

\”Tấn vương phong lưu tiêu sái, khi nào đã trở nên mất bình tĩnh rồi?\” Thẩm Chiêu nói trêu.

\”Ngươi vẫn còn tâm tư nói đùa sao?\’ Sở Minh Hiên cả giận, bất mãn vô cùng bảo.

Thẩm Chiêu lắc đầu bật cười, \”Một kẻ tiêu sái, một khi động tình cũng trở thành nữ nhi, anh hùng hụt hơi thôi\” Sở Minh Hiên lườm hắn, không thèm để ý tới hắn, xoay người nghĩ cách ngăn hoàng huynh sủng hạnh Diệp Vũ lại.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.