Chương 5: Lưu lạc thanh lâu
Edit: Dương tỷ
Biên tập: #Mama_Tổng_Quản
Có thể mang đi nơi khác không cần xin phép, nhưng ít nhất hãy ghi tên dịch giả/biên tập hoặc dẫn link. Đó là sự tôn trọng tối thiểu bạn dành cho họ. Mama xin chân thành cám ơn!
(*´▽`*)…(*´▽`*)
***
Sở dĩ Thiến Hề tự nguyện rời phủ cũng chỉ vì muốn con trai mình là Diệp Tuấn Thành có thể được ở lại phủ tướng quân.
Hơn nữa, cho dù lần này các nàng quyết không đi thì cũng sẽ có lần khác. Đã nhiều năm qua, công chúa An Dương vẫn muốn đuổi tận giết tuyệt, để Diệp Tuấn Thành ở lại trong phủ đã là nhượng bộ cuối cùng của bà ta rồi.
Diệp Vũ suy nghĩ thật kỹ, thật sự đã xuyên qua rồi sao, linh hồn mình nhập vào xác của Diệp đại tiểu thư, vậy linh hồn Diệp đại tiểu thư đi đâu rồi?
Hồn vừa mới nhập, lại phải trải qua một trận kích tình dày vò muốn chết, còn bị đuổi ra khỏi nhà, không lẽ tối nay phải ăn ngủ ở đầu đường xó chợ sao?
Ông trời ơi, sao có thể như vậy chứ?
Hai mẫu tử không xu dính túi, đứng giữa đường cái trong cơn gió lạnh thổi vù vù, biết đi đâu về đâu đây?
Bất đắc dĩ, Thiến Hề đành phải mang theo con gái vào Tiêu Tương lầu tá túc một đêm.
Lầu Tiêu Tương là chốn thanh lâu, bà chủ Lãnh Tiêu Tương và Thiến Hề vốn quen biết với nhau đã lâu. Lúc các bà còn trẻ, đều biểu diễn ở lầu Tiêu Tương, giao tình thân thiết; chẳng bao lâu Thiến Hề được gả làm tiểu thiếp cho Diệp Chí Bằng, còn Lãnh Tiêu Tương thì trở thành hoa khôi, vài năm sau trở thành bà chủ của Tiêu Tương lầu.
Tiêu Tương lầu vốn mở ra để kiếm tiền, không phải nơi cho các nàng ăn không ngồi rồi.
Rửa bát, nhặt rau, giặt quần áo, quét dọn phòng và đình viện, cái gì Diệp Vũ cũng đều làm cả, ba ngày liên tục làm việc liều mạng, cứ làm việc không ngừng nghỉ, toàn thân đau nhức, mặt cũng không còn chút máu.
Vị Diệp đại tiểu thư này đoán chừng là chưa từng làm mấy việc nặng nhọc như vậy, nếu không thì toàn thân cũng không đau nhức đến vậy.
Nàng tin, chỉ cần vượt qua được những ngày gian khổ này thì sẽ sống tốt hơn.
Bất luận là cổ đại hay là thế kỷ hai mươi mốt, đều phải tự lực cánh sinh, phải tự nuôi sống bản thân mình!
Nương của nàng vẫn là người vất vả nhất. Nương vốn sống an nhàn sung sướng mười mấy năm rồi, trong một đêm mất đi tất cả, lại phải bưng trà rót nước ở chốn phong trần, dọn dẹp tẩm phòng của các cô nương, chuyện như thế thật châm chọc người ta mà.
Đêm nay, lúc Diệp Vũ đang rửa bát trong phòng, bỗng có một nha hoàn tên là Nguyệt Cầm chạy tới, sốt ruột nói: \”Ta mót quá, ngươi giúp ta mang bầu rượu này đến tẩm phòng của cô nương nhà ta với, nhanh đi!\”
\”Ta đang rửa bát…Hơn nữa còn rất nhiều vẫn chưa rửa đây này.\”. Nàng chỉ làm những việc nặng nhọc, còn chuyện bưng trà rót nước thì chưa từng làm.