Chương 194. Kết cục (6) Cả đời vô sinh
Đau quá! Bụng đau quá ! Diệp Vũ không dám nhúc nhích, thấy phía dưới hình như có dòng chất nóng bỏng trào ra… Xuân Hoa, Thu Nguyệt khiếp sợ vô cùng, kinh hoàng gọi người.
***
Đứa bé…Đứa bé… Đứa bé… Đừng đi mà…. Đừng có đi mà…
Đau quá, mệt chết đi… sự bất lực ngập tràn tuyệt vọng bao phủ lấy nàng… Không, nàng muốn kiên trì giữ lại… muốn giữ lại đứa bé… Đây là đứa con của Minh Phong, nàng nhất định phải giữ lại…
Chỉ có một ý nghĩ duy nhất trong đầu, giữ lại đứa bé…
Máu tươi nhiễm đỏ cả giường, chăn đệm, và cả quần áo Diệp Vũ. Nàng bất an chấn động, mày càng cau nhanh hơn, cứ như cơn đau đang tra tấn nàng vậy… Nàng không muốn tỉnh lại, thì thào nói gì đó, đưa tay ra định nắm lấy gì đó mà lại không nắm được gì.
Minh Phong, Minh Phong, hãy giúp ta, giữ đứa bé lại…
Thác Bạt Hoằng ngồi ở đầu giường, nhìn bộ dạng nàng đau chịu đủ mọi đau đớn, lại nghe tiếng nàng kêu \”Minh Phong\” khẩn thiết, lòng tuy có giận lại bị bộ dạng yếu ớt của nàng diệt sạch.
Vũ Nhi, cố chịu một chút, sẽ đỡ thôi.
Lâm Thái y quay lưng lại giường, chỉ đạo hai y nữ giúp nàng chẩn trị, Xuân Hoa, Thu Nguyệt ở bên giúp đỡ.
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Diệp Vũ đầm đìa mồ hôi, hai mắt khép hờ, đầu lắc qua lắc lại, thần trí không rõ, cơn đau cứ mãi như không ngừng lại được vậy. Thác Bạt Hoằng không đành lòng thấy nàng tiếp tục bị tra tấn như vậy nữa, \”Đến tột cùng còn kéo dài bao lâu nữa?\”
\”Bệ hạ, không thể vội được\” Lâm thái y đáp, \”Hay bệ hạ cứ tới đại điện chờ đi ạ..\”
\”Trẫm sẽ không đi\” Thác Bạt Hoằng phản bác nói.
Cung nữ sắc một chén thuốc mang vào, Lâm thái y lập tức nói, \”Nhanh, cho nàng uống thuốc vào\”
Xuân Hoa tiếp nhận bát thuốc đen sì kia, Thác Bạt Hoằng ôm lấy Diệp Vũ, khẽ bóp miệng nàng ra, rồi bón thuốc vào. Tiếp đó hắn lại đặt nàng xuống giường, sửa sang cho nàng nằm tốt.
Mãi một lúc sau, Diệp Vũ im lặng chút, y nữ thay quần áo cho nàng, hắn xoay người lại, cùng đứng bên cạnh lâm Thái y hỏi, \”Vũ Nhi bị ngã một nhát kia, mới dẫn tới xảy thai sao?\”
\”Đúng thật là thế.\” Lâm thái y thở dài, \”Bệ hạ, phu nhân còn trẻ, vẫn còn có thể mang thai\”
\”Cứ điều trị thân thể nàng cho tốt.\” Ánh mắt Thác Bạt Hoằng lóe sáng, đi ra ngoài. Sở Minh Lượng đợi ở đại điện, nghe thấy cung nhân nói Diệp Vũ bị xẩy thai, lòng nàng ta đập như trống trận. Diệp Vũ ta bảo rồi mà, ta sẽ không thua ngươi đâu.
Thác Bạt Hoằng ngồi xuống, nàng ta rót trà cho hắn, hắn uống một hơi cạn sạch, \”Lưu Tĩnh\”
Lưu Tĩnh đi lên, đem mọi lời cung nhân nói bẩm báo lại bệ hạ chi tiết. Nghe vậy, Sở Minh Lượng cũng không kinh hoảng, sắc mặt vẫn không thay đổi, \”Dây xích tay ngọc bích của Tuyết Nhi đột nhiên bị đứt, chẳng liên quan gì đến nô tì, xin bệ hạ minh giám\”