Bạo Quân Độc Sủng_Diệp Vũ Sắc (H+) – Chương 194. Kết cục (11). Lửa tình dấy lên – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

Bạo Quân Độc Sủng_Diệp Vũ Sắc (H+) - Chương 194. Kết cục (11). Lửa tình dấy lên

Chương 194. Kết cục (11). Lửa tình dấy lên

Một năm, không biết bao ngày đêm, nàng tưởng niệm hắn, vòm ngực rộng lớn của hắn, vòng ôm của hắn. Giờ khắc này, nàng bị hắn ôm chặt vào lòng, bị hắn yêu thương vây quanh, cả người, cả trái tim như gắn bó chặt chẽ, không có khoảng cách, lòng nàng và tim hắn gắn chặt với nhau, cùng nhau bay cùng nhau múa, cùng nhau cảm thụ niềm yêu triền miên.

Nàng cái gì cũng không muốn nghĩ nữa, quá chú tâm cảm thụ hắn, cảm thụ tình yêu đặc biệt giữa hai người.

Hắn cũng cảm thụ được nàng trở lại trong lòng đầy rung động và triền miên, không còn cảm giác thấy tình yêu giờ khắc này trào lên như sóng triều, sung sướng vô tận, lại đau đớn vô cùng đan xen lẫn nhau thành tâm tình mâu thuẫn. Cái loại đau đớn này, là tự trách, là áy náy là hổ thẹn.

Hắn thế mà lại để cho nàng đợi hẳn một năm ở Ngụy cung, thế mà không có cách nào cứu được nàng về, ngươc lại lại để cho nàng tự về.

Một năm nay, nàng ở Ngụy cung sống thế nào, hắn hoàn toàn không biết, cũng không muốn biết, bởi vì, trong lòng hắn, chỉ có một tín niệm, là phải cứu nàng về.

Bởi vậy, hắn đã để cho Mạc Thất lần lượt phái người lẻn vào Ngụy cung Lạc Dương, lần lượt nghĩ cách cứu nàng, song đáng tiếc là những người đó được phái đi Lạc Dương cũng không thấy trở về.

Hắn biết, Thác Bạt Hoằng bày cao thủ tuyệt đỉnh ở quanh tẩm điện của nàng, Mạc Thất chiêu mộ những tài ba dị sĩ có võ nghệ không tầm thường, lại lần lượt bị thất bại. NHưng hắn không nổi giận, bất luận thế nào hắn cũng nhất định phải cứu Vũ Nhi ra.

Không ngờ rằng Thác Bạt Hoằng thế nhưng buông tay, thả nàng trở về. Nội tình bên trong, Sở Minh Phong không muốn biết, chỉ cần nàng trở lại, vĩnh viễn ở bên cạnh mình, hắn cũng không hỏi gì hết, không muốn biết gì hết.

Hắn buông nàng ra, lấy khăn lau người nàng. Nàng vẫn hoàn mỹ không tỳ vết như cũ, vẫn gầy mong manh, da thịt nõn nà, trắng nõn như tuyết, khiến sóng triều trong người hắn nổi lên cuồn cuộn.

Diệp Vũ cũng không cự tuyệt sự \”hầu hạ\” của hắn, ánh mắt lưu luyến dừng trên người hắn.

Trước ngực sau lưng hắn đầy sẹo chằng chịt, tuy đã nhạt đi nhiều nhưng vẫn đập ngay vòa mắt nàng. Nàng không kìm lòng được khẽ vuốt nhẹ vết sẹo trên người, \”còn đau không?\”

\”Không đau\” Sở Minh Phong nói nặng nhọc.

\”Tới lượt thiếp hầu hạ bệ hạ\”

Nàng lấy khăn mềm trong tay hắn ra, cũng nhẹ nhàng lau người cho hắn, đôi tay nhỏ gầy thanh mảnh trắng nõn cứ quanh quẩn đầy tình ý và dịu dàng. Bỗng nàng ôm lấy hắn từ sau lưng, ohon nhẹ lên những vết thương đã kết vảy kia. Tâm hồn hắn chấn động, chân tay cứng ngắc.

Nhớ tới hắn bị khổ ở Lạc Dương, mới đổi được ngày hôm nay hắn trọng chưởng giang sơn. Diệp Vũ không kìm được rơi lệ.

Sở Minh Phong xoay người nâng mặt nàng lên, hôn lên những giọt lệ ẩm ướt của nàng, nước mắt mặn chát được nuốt hết vào bụng.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.