Bạo Quân Độc Sủng_Diệp Vũ Sắc (H+) – Chương 194. Kết cục (1) Người phụ nữ của ta – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

Bạo Quân Độc Sủng_Diệp Vũ Sắc (H+) - Chương 194. Kết cục (1) Người phụ nữ của ta

Chương 194. Kết cục (1) Người phụ nữ của ta

\”A?\” Thác Bạt Hoằng tóm chặt lấy vòng eo nàng, đem nàng ép vào trong ngực, cường ngạnh tới cực điểm, \”Mỹ nhân này, hẳn chính là Vũ Nhi rồi?\”

Thấy vậy, Ngụy hoàng giận dữ, nhớ tới người lại chẳng có sức đứng dậy, ôm ngực, thở dồn dập. Diệp Vũ cố sức giãy dụa, cũng không đẩy được tên ác ma này ra. Thác Bạt Hoằng cười tủm tỉm nói, \’Phụ hoàng có điều chưa biết rồi, ở Tần quốc là Mộ Dung Duyên, Ở Sở quốc là Diệp Vũ; còn ở Ngụy quốc là Diệp Huyên đó.\”

Nàng nói căm giận, \”Người rốt cuộc là phụ hoàng của ngươi mà, sao ngươi có thể bất hiếu như vậy chứ?\”

Hắn nói đầy kích động, \”Ông ta có coi ta là con sao?\”

\”Buông ra…\” Nàng cố sức giãy dụa.

\”Ông ta coi nàng là vật quý, khinh ta là gì hả?\” Hắn túm chặt lấy gáy nàng, trong mắt lệ khí âm lệ chuyển động.

\”Huyên Nhi rốt ruộc là công chúa… là hoàng muội của ngươi, sao ngươi có thể….\” Ngụy hoàng vô lực chỉ vào hắn.

\”Vì sao không thể chứ?\” Thác Bạt Hoằng nhìn về phía Ngụy hoàng, nói tàn nhẫn: \”Để cho ông xem xem, có thể hay không nhá!\”

Đôi môi bất chợt đột nhiên xâm nhập, bịt kín môi nàng, cớ như một con báo mạnh mẽ chộp được một chú thỏ trắng nhỏ vậy, tàn nhẫn cắn xé, máu tươi đầm đìa. Mặc cho nàng có đánh thế nào, hắn cũng không buông ra.

Ngụy Hoàng tận mắt nhìn thấy cảnh này, tức giận chết lặng, chỉ là máu vẫn không ngừng dâng cao…. Ông giãy dụa ngã xuống giường, muốn ra tay cản hắn bắt nạt nàng…

Thác Bạt Hoằng quăng tay, dễ dàng đẩy mạnh một cái, Ngụy hoàng ngã ngồi xuống giường, thở kịch liệt. Rốt cuộc Diệp Vũ cũng đẩy được hắn ra, nổi trận lôi đình, ra tay đánh hắn, lại bị hắn tóm chặt lấy cổ tay.

\”Còn muốn thêm một lần nữa sao?\” Hắn cười lạnh lẽo.

\”Đồ khốn nạn!\” Nàng tức giận mắng, quay lại đỡ Ngụy hoàng ngồi dậy tử tế.

\”Mấy ngày nữa, ta sẽ phế đi phong hào của công chúa Cẩm Ninh, phong nàng ấy làm hoàng hậu Ngụy quốc\” Thác Bạt Hoằng cất cao giọng nói.

Diệp Vũ kinh ngạc, hắn thật sự phải làm vậy sao? Hay là chỉ muốn làm cho Ngụy hoàng tức thôi? Ngụy hoàng vẫn còn chưa bình ổn trở lại, nói không nên lời. Thác Bạt Hoằng giả mù sa mưa: \”Phụ hoàng không có ý kiến gì chứ?\”

\”Ngươi đã muốn giang sơn và cả mỹ nhân… trẫm thành toàn cho ngươi…\” . Giọng Ngụy hoàng nhẹ nhàng chậm rãi, \”Trẫm nói với con gái một ít điều cần nói, ngươi đi ra xa chút đi!\”.

\”Phụ hoàng thích nói bao lâu thì cứ việc.\” Thác Bạt Hoằng nói sảng khoái, lùi lại sau mấy bước.

Ngụy hoàng ngồi trên giường, kéo nàng cũng ngồi xuống, nắm tay nàng, kéo nàng lại gần, như định thì thầm nói gì bên tai nàng, tay trái sờ xuống mép giường…

Tím được cơ quan rồi, dùng sức nhấn nút đi xuống, nhưng mà vì sao không hề động tĩnh vậy? Vì để phòng sơ xuất, ông đã tỉ mỉ thiết kế chiếc giường này, nhấn nút một cái, long tháp sẽ mở ra, họ sẽ lập tức lọt xuống dưới, ván giường lại tự động đón lại. Thác Bạt Hoằng hạ giọng cười trầm, chậm rãi đi tới, \”Có nhấn thế nào, thì cái giường này cũng chẳng tách ra đâu.\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.