Chương 193
Nàng yên lặng tóm lấy lư hương, hắn tới gần người, mùi rượu tràn ngập trong miệng phà lên gáy nàng… Nàng đang định giơ cao tay đánh vào đầu hắn, đúng lúc đó có người vội vàng xông tới…
\”Súc sinh…\” Tiếng rống giận như hổ gầm, nổi trận lôi đình, như sét đánh ngang tai. Diệp Vũ buông vội lư hương kim loại ra, trong lòng chẳng chút run sợ, trên mặt lại giả vờ kinh hoảng, uất ức nước mắt lã chã nói, \’Phụ hoàng….\”
Thác BẠt Hạo ngây người ngơ ngác, chậm rãi xoay người, lúc ánh mắt chạm phải gương mặt đen sì đầy tức giận kia, cả người chấn động mạnh, kích động ngượng ngập. Ngụy hoàng đi tới, ra tay bất ngờ, tát mạnh xuống, tức giận, \”Đồ súc sinh!\”
Thác Bạt Hoằng đứng bên, sắc mặt lạnh lùng, vẻ sống chết mặc bây.
\”Phụ hoàng…\” Thác Bạt Hạo chậm rãi quỳ xuống, mặt đỏ bừng đầy hối hận, \”Nhi thần biết sai rồi, nhi thần đáng chết….\”
\”Huyên Nhi, tên súc sinh này có ….\” Ngụy hoàng hỏi thân thiết.
\”May phụ hoàng tới kịp, nếu không nhi thần đã…\” Diệp Vũ nói e ngại, có vẻ như bị chịu kinh hoảng quá độc, bộ dáng mảnh mai bị tổn thương nặng.
\”Không thể ngờ được trẫm lại sinh ra ngươi một kẻ hoang dâm vô sỉ như vậy, một đứa con có chết cũng không chịu hối cải!\”
Ông giận gõ trán thái tử một cái, hận muốn đánh chết ngay đứa con không tiến bộ này, \”Huyên Nhi là hoàng muội của ngươi, vậy mà ngươi lại….\”
Thác BẠt HẠo nhìn về Thác Bạt Hoằng không nói được lời nào, tìm kiếm giúp đỡ, song hắn lại thờ ơ lạnh nhạt. Rơi vào đường cùng, Thác Bạt Hạo chợt nảy lên ý nhanh, \”Phụ hoàng, không phải thế ạ… Nhi thần bị cấm lâu quá, đã sớm biết sai rồi, đã sớm hồi tâm dưỡng tính rồi ạ… Là do hoàng muội dụ dỗ nhi thần… Hoàng muội thấy phụ hoàng cứ tin tưởng nhi thần, thấy nhi thần chẳng bao lâu nữa đăng cơ… muốn được làm hoàng hậu, nên mới dụ dỗ nhi thần… \” Hắn cầm lấy vạt áo long bào màu vàng, ngoài nhỏ mấy giọt lệ, còn nói đầy uất ức, \”Nhi thần vô tội ạ…. Là hoàng muội dụ dỗ nhi thần trước, nhi thần tránh không thoát, đã bị nàng ấy ôm chặt lại… Phụ hoàng, người phải tin tưởng nhi thần đó….\”
Diệp Vũ nghẹn họng nhìn trận trối, không ngờ thái tử cũng là nhân vật lợi hại dám đổi trắng thành đen, phải thành trái.
\”Phụ hoàng, nhi thần không có… thái tử nói xấu nhi thần… \”nàng khóc nói.
\”Phụ hoàng, từ lần trước bị cấm chừng, nhi thần đã sửa chữa thật rồi, đã thề không phạm sai lầm nữa…. Lần này thật sự chẳng liên quan gì đến nhi thần… \” Hắn cãi tranh nói.
\”Huyên Nhi làm người thế nào, sao trẫm không biết rõ chứ\” ngụy hoàng bị đứa con làm cho giận tới phát run lên, lửa giận cháy sạch khiến hai mắt đỏ rức như bó đuốc lớn, \’Tên súc sinh này, đã làm ra chuyện gì, trẫm cũng đều rõ hết cả!\”
\”phụ hoàng, thật đúng là hoàng muội dụ dỗ nhi thần mà….\” Thác Bạt Hoằng nói bi thương.
\”Hành tung thái tử không hợp lễ nghĩa, dạy mãi không sửa, phế làm thứ dân, áp tải cả đêm tới hoàng lăng phía đông, không được bước chân nửa bước ra khỏi hoàng lăng!\” Ngụy hoàng giọng đầy bi thương, trầm thấp, đôi mắt hiện lên thất vọng và sự ghét cay ghét đắng.