Bạo Quân Độc Sủng_Diệp Vũ Sắc (H+) – Chương 190. Mất mạng – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

Bạo Quân Độc Sủng_Diệp Vũ Sắc (H+) - Chương 190. Mất mạng

Chương 190. Mất mạng

\”Tề Vương ư?\” Nàng kinh ngạc, ông đoán được sao? Thật sự là Thác Bạt Hoằng âm thầm hạ độc sao?

\”Không phải Tề Vương, thì là Vệ Vương\” ÔNg híp mắt lại phụt ra một luồng sáng, \”Hai kẻ này có khả năng nhất\”

Diệp Vũ càng không hiểu, \”Thế sao phụ hoàng lại bảo Tam hoàng huynh, Tứ hoàng huynh đi tra rõ việc này chứ ạ?\”

Ngụy hoàng nhìn lên đình màn, không mở miệng, ánh mắt già cả đau thương và lạnh lẽo.

***

Tới hừng đông, Diệp Vũ bón cháo trắng cho Ngụy hoàng ăn, chợt có người xông tới, quỳ gối trước giường, \”Phụ hoàng…\”

Thái tử, Thác Bạt Hạo.

Sắc mặt Ngụy hoàng trầm xuống, không giận nói, \”Ai cho phép ngươi tới?\”

Nàng đặt bát xuống, đứng dậy, định ra khỏi tẩm điện đã thấy ông ngoắc tay, bảo nàng cứ ngồi xuống. Nàng đành ngồi canh bên giường.

Thác Bạt Hạo không để ý tới có người bên ngoài ở đây, nói bi thương, \”Phụ hoàng bệnh nặng, nhi thần không thể phụng dưỡng…Nhi thần bất hiếu…\”

\”Không có khẩu dụ của trẫm, thái tử không được ra khỏi phòng nửa bước!\” Ngụy hoàng cũng không biết có phải bị cảm động bới tình phụ tử hay không nữa.

\”Dù có kháng chỉ, nhi thần cũng muốn phụng dưỡng trước giường, cố gắng tận hiếu\” Đôi mắt Thác Bạt Hạo đỏ, lệ quanh tròng, giọng đau đớn kịch liệt, ngập tràn hối hận, \”Mấy ngày nay, nhi thần đã tự kiểm điểm, nghĩ rất nhiều… Nhi thần biết sai rồi, nhi thần sai mười lần rồi… Phụ hoàng một ngày không nói câu nào, nhi thần liền kiểm điểm cả một ngày… Dù có phải kiểm điểm cả đời, nhi thần cũng không oán hận câu nào… NHưng mà, phụ hoàng bệnh nặng, đang lúc sống chết không rõ trên giường mà không phụng dưỡng, là tội bất hiếu… Nhi thần thầm nghĩ muốn được tận hiếu, đợi khi nào bệnh tình phụ hoàng đỡ dần lên, nhi thần lập tức lại trở về kiểm điểm, mong phụ hoàng ân chuẩn…\”

Nói xong, nước mắt lại lăn xuống làm ướt đẫm cả gương mặt tục tằn. Lời nói này, tình ý chân thiết ấy, nồng đậm tình cảm cha con khiến người ta động lòng.

Ngụy hoàng lặng nhìn hắn, đôi mắt nhập nhòe, rõ ràng là bị lời thái tử nói làm cho cảm động.

\”Nhi thần không cầu mong gì hơn, chỉ cầu được phụng dưỡng bên giường, mong phụ hoàng thành toàn\” Thác Bạt Hạo khóc tựa như đứa trẻ, tiếng khóc khàn đặc.

\”Bệ hạ, công chúa đã thức một đêm rồi, cũng nên trở về đi nghỉ một lát đi ạ\” An Thuận nói. Diệp Vũ im lặng nhìn cảnh cảm động này, nghĩ, hành động thái tử cũng thật hoàn hảo, chẳng rõ đã tập luyện không biết bao lần trong phủ rồi. Một lúc sau, cuối cùng Ngụy hoàng cũng gật đầu, \”Huyên Nhi, con trở về nghỉ đi\”

Nàng đứng dậy hành lễ, \”Nhi thần xin cáo lui. Muộn chút nhi thần lại tới thăm phụ hoàng\”

Ra khỏi điện thừa tư, trở lại Lăng Vân Các, nàng vừa mệt vừa buồn ngủ, nhưng cũng cảm thấy ngủ không được, liền sai cung nhân chuẩn bị nước tắm.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.