Chương 187. Trở lại như trước
Đối diện một lúc lâu, nàng vẫn tránh mà tránh không được, cắn răng trừng hắn, tức giận ngập mắt. Thác Bạt Hoằng túm chặt lấy gáy nàng, lấy tốc độ sét đánh đáp úp về phía môi nàng. Nàng lập tức né tránh, lại không động đậy được, môi đã bị hắn tóm gọn, nàng hung hắn cán xuống. Hắn cũng không lùi mà tiến tới, chẳng để ý tới cơn đau và máu, cứ hôn quyện lấy môi nàng. Nàng phản kháng kịch liệt, cứ như một người điên vậy cố ý ngăn cản sự xâm nhập của hắn.
Chỉ trong nửa khắc, hắn tấn công không được, chỉ có thể hôn được lên môi bên ngoài, mang theo sự ngoan cường.
Nàng cảm thấy như bị dao cắt vậy, đau tới mức chân tay trói chặt, máu tanh tràn ngập miệng. Định ngăn lại cũng không ngăn được sự bá đạo của hắn. Mãi lâu sau, Thác Bạt Hoằng mới buông nàng ra, lệ khí ngập mắt, \”Đây mới là từng phạt nhỏ thôi\”
Diệp Vũ hận giơ tay lại bị hắn túm chặt.
\”Ta đã làm theo ý ngươi ẩn nấp bên cạnh phụ hoàng ngươi rồi, ngươi còn muốn thế nào nữa ghả? Ngươi dựa vào cái gì mà đối xử với ta như vậy chứ?\” Nàng tức rồi, rút tay ra thật sự muốn đấm một phát mạnh lên đầu hắn.
\”Nữ nhân của ta, chọc giận ta sẽ có kết cục như vậy\” Bàn tay to của hắn túm sau gáy nàng, dễ dàng kéo nàng lại gần, \”Nếu có lần sau, sẽ không chỉ có thế đâu\”
\”Ta không phải nữ nhân của ngươi!\” Nàng rống lên, để ý tới hai mắt đục ngầu của hắn.
\”Sở Minh Phong giờ đã nghèo túng lắm rồi, nàng thế mà dám không xa không rời với hắn! Ta nên nói nàng ngu hay ngốc đây nhỉ?\” Thác Bạt Hoằng lấy tay khẽ vuốt hai má lạnh của nàng, \”Nàng cho là hắn vẫn còn có thể về Sở quốc đoạt lại đế vị nữa sao? Ngươi cho là hắn còn có thể xoay chuyển được nữa sao?\”
\”Phong thủy thay nhau luân chuyển, cuộc đời có lúc này lúc khác, ngươi có thể đoán trc]sơ được sau này có chuyện gì xảy ra sao/\” Diệp Vũ nói khinh bỉ.
Hắn cũng chẳng muốn nhiều lời, chỉ hỏi, \”Nàng nói đúng lắm, phong thủy thay phiên đổi. HẮn không cho được thứ nàng muốn, nàng cần mà ta có thể cho nàng được\”
Nàng nở nụ cười tươi, cười đầy khiêu khích châm chọc, \”Ngươi đã cho ta thấy ngươi là một kẻ cực kỳ cuồng vọng tự phụ rồi\”
Thác BẠt Hoằng nhìn nàng nặng nề. Nàng mím môi hỏi, \”Ngươi có biết ta nghĩ gì cần gì, nhu cầu gì không?\”
Hắn gật đầu, tự tin chẳng gì sanh kịp, \”Nàng là con gái của Diệp đại tướng quân Sở quốc, lại là công chúa Linh Tê của tiên hoàng Tần quốc, đương kim Tần hoàng cũng không sễ tha cho nàng. Nếu nàng lưu lạc nhân gian, chỉ e chẳng bao lâu nữa cũng chết mà thôi. Nếu như ở bên cạnh ta, TẦn Hoàng không dám động vào một sợi tóc của nàng\”
Diệp Vũ hỏi ung dung, \”Thật sao?\”
\”Tính nết nàng thế này, trên thế gian này chẳng có mấy ai có thể cho nàng cam nguyện cúi đầu\”
\”Lời Vương gia nói hay quá, thế gian chỉ có một người có thể khiến cho ta cam nguyện cúi đầu hạ hạ huynh ấy mà thôi\”