Bạo Quân Độc Sủng_Diệp Vũ Sắc (H+) – Chương 184. Tranh chấp – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

Bạo Quân Độc Sủng_Diệp Vũ Sắc (H+) - Chương 184. Tranh chấp

Chương 184. Tranh chấp

Lòng nàng đã sớm bay trên người Sở Minh Phong, trong mắt ngập kín sầu lo, \”Lâm đại ca, cám ơn huynh đã mạo hiểm đến nói cho ta biết\”

Mộ Dung Diệp bảo, \”Giữa muội và ta, đừng nói cám ơn làm gì. Vũ Nhi, nàng ở trong cung có ổn không? Nàng thật sự sẽ thay Tề Vương làm việc vì Sở Minh Phong sao?\”

Nàng nói bất đắc dĩ, \”Ngoài con đường này ra, ta còn có lựa chọn nào khác sao?\”

\”thực ra, ta có thể…\” Hắn thật sự không muốn nàng làm việc cho Tề Vương, dây dưa triền miên với Tề Vương.

\”Đúng rồi, Lâm đại ca, hiện giờ huynh mang ta ra cung đi\” Nàng nổi lên ý nghĩ trong đầu, nói hưng phấn, \”Huynh khinh công giỏi như vậy, mang ta ra vào cung cấm, nhất định sẽ không bị ai phát hiện ra đâu\”

\”Một mình ta ra vào cung cấp đúng thật là không ai phát hiện ra, nhưng giờ mang theo muội đi, chỉ e…\” Hắn do dự, bởi vì, hắn có thể mạo hiểm, cũng không nguyện để nàng mạo hiểm mà tổn thương gì.

\”Không sao, Lâm đại ca, huynh dẫ ta ra cung đi\” Diệp Vũ nói năn nỉ, kéo ống tay áo hắn, nhìn mặt mày lúc đó rất động lòng người. Mộ Dung Diệp nhịn không được sự khẩn cầu ấy của nàng, đã đồng ý với nàng. Lúc này, nàng khoác thêm áo đen bên ngoài, nhẹ chân tay khẽ mở cửa phòng ra chợt kinh ngạc sửng sốt.

Ở cửa rõ ràng có một người đứng, mặt sắt đen sì, đôi mắt sắc như chim ưng, mặc áo lông cừu đen càng khiến cho mặt hắn càng đen tới mức kinh người.

Mộ Dung Diệp thấy Thác Bạt Hoằng thì trong lòng biết chắc chắn hắn đã cho thuộc hạ theo dõi, nếu không sao hắn lại khéo xuất hiện ở trong này như thế. Tóm lại, vẫn còn sơ xuất quá.

Diệp Vũ kinh ngạc một lát rồi hoàn hồn, xoay người quay lại phòng, biết đêm nay không thể ra cung được.

\”Vương gia, ta lo cho an nguy của Vũ Nhi, ban đêm xâm nhập cung cấm để thăm nàng, Vương gia đừng đa tâm\” Mộ Dung Diệp bình tĩnh giải thích.

\”An nguy của Vũ Nhi, đã có bổn vương lo, ngươi không cần lo lắng\” Giọng Thác Bạt Hoằng lạnh băng, mặt lạnh như sương, \”Thủ vệ cung cấm sâm nghiêm, ngươi mau chóng ra cung ngay\”

\”Ta ở trong cung ổn lắm, Lâm đại ca đừng lo cho ta nữa. Một mình huynh ở bên ngoài, mọi chuyện phải cẩn thận đó\” Nàng dặn dò MỘ Dung Diệp, tiễn hắn ra cửa, nháy mắt mấy cái với hắn. Hắn biến mất trong bóng đem lạnh lẽo, nàng đóng chặt cửa phòng, hỏi lạnh băng, \”Vương gia có gì sai bảo?\”

Lửa giận trong mắt Thác Bạt Hoằng lóe lên tái đi, \”Nàng cười ôn nhu yếu ớt với hắn, lại còn nói nhỏ nhẹ nữa, cứ vậy mà nói lạnh nhạt với ta sao?\”

Diệp Vũ thấy buồn cười, chính mình còn chưa bốc hỏa đây này, hắn còn dám so đo chuyện lông gà vỏ tỏi ấy nữa sao. Vì thế nàng chất vấn, \”Huynh biết rõ chân trái của Minh Phong bị thương, vì sao không tìm đại phu chạy chữa chân cho huynh ấy chứ?\”

Đối mặt với giọng điệu khí thế bức người của nàng, lửa giận trong cơ thể hắn đột nhiên dập xuống, \”Vì sao ta lại chữa trị chân cho hắn chứ? Ta cứu hắn một mạng, với hắn mà nói là đã ban đại ân đại đức rồi đó\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.