Chương 183. Mưa gió bão bùng.
Những lời này đầy thâm ý sâu sắc, nàng càng hoài nghi, hắn đầy cuồng vọng tự tin có năng lực bảo vệ mình bình yên sao, hay đã sớm đoán được điện hầu hạ đột nhiên sẽ nổ mạnh? Lúc nầy Ngụy hoàng và nàng ở cùng trong điện Hầu Hạ, hắn đúng lúc chạy tới, cứu họ ra; nếu hắn chậm một chút, chắc họ sẽ bị nổ tan xác. HẮn bắt gặp một công công vội vàng đi ra từ điện Hầu Hạ, thì đã liên tưởng có người bỏ bột lưu huỳnh trong tẩm điện luôn, thật trùng hợp tới vậy sao?
Trong phòng bóng ảnh loan loáng, khí lạnh không rõ đã tiến vào lúc nào, xâm nhập tận xương. Diệp Vũ hỏi, \”Điện hầu hạ đột nhiên nổ mạnh, Vương gia biết rất rõ sao?\”
Thác Bạt Hoằng cười tự tin, \”Tạm không rõ lắm, nhưng hãy tin ta, chỉ cần đã làm thì chắc sẽ có dấu vết để lại\”
\”Kẻ đó có gan mưu hại phụ hoàng huynh, hẳn chẳng sợ chết đâu nhỉ\” Nàng biết, hắn hẳn là rõ trong lòng, chỉ không muốn nói cho mình biết thôi.
\”Con người trên thế gian này đều sợ chết, nếu thật sự sống không bằng chết, vậy thì không sợ chết rồi\” Hắn nhếch môi cười tà.
\”Vương gia cảm thấy, chuyện này có liên quan gì tới Hàn Vương, Vệ Vương không?\”
\”Nàng thấy sao?\”
Nàng cất giọng cười lạnh, \”Sao ta biết được chứ?\”
Giọng của hắn bỗng trở nên thờ ơ, \”Ta hy vọng là Nhị hoàng huynh, Tam hoàng huynh\”
Diệp Vũ không hiểu rõ lắm, lại hỏi, \”Đã tra ra kẻ chủ mưu đằng sau chưa, Vương gia cảm thấy bệ hạ sẽ trừng phạt thế nào?\”
Ánh mắt Thác Bạt Hoằng dần lãnh lẽo lại, \”Mưu đồ nổ chết phụ hoàng, phạm vào tội chết, nếu có chút chứng cứ rõ ràng, phụ hoàng cũng sẽ không để yên đâu\”
Nàng nói trêu, \”Vậy kẻ có ý đồ nổ chết phụ hoàng huynh, thật sự phải là kẻ TRầm Chu phá phủ rồi\”
Hắn nhìn sâu nàng vào nàng, \”Trong cung trước mắt nhìn như chẳng chút gợn sóng gì, thật ra sóng đã nổi lên rồi, có lẽ sắp tới sẽ có một trận kinh hãi, nàng có sợ không?\”
Nàng cười khẽ, \”Cho dù sợ, cũng vẫn phải tiến lên trước, không phải sao/\”
Hắn nắm chặt tay nàng, nói kiên định, \”Dù thân có bị hãm trong hiểm cảnh, dù chỉ còn một chút đường sinh tử, ta cũng quyết nắm chặt lấy tay nàng, mưa gió bão bùng, nắm tay cùng tiến!\”
Diệp Vũ không nói, nghĩ thầm: Người cùng ta đi qua mưa gió bão bùng, cùng tiến chỉ có Minh Phong mà không phải là ngươi.
***
Đã hai ngày, Diệp Vũ bưng nồi cháo cẩu kỷ tử đi vào ngự thư phòng. An Thuận không thấy, nàng lập tức vào đại điện, lại không có bóng người nào, nghĩ có lẽ Ngụy hoàng đang nghỉ tạm ở Noãn các, nên đi về phía Noãn các, đã thấy Lệ quý phi đang ngồi trên đùi ông, ôm cổ ông, hôn lên môi ông. Ngụy hoàng như chẳng có hứng thú, mặc cho nàng ta giở trò, nàng ta dựa sát vào người ông, thân thể mềm mại như nước, hành động có vẻ lớn mật, khát vọng được sự sủng ái của ông. NHưng Ngụy hoàng vẫn thờ ơ.