Chương 182. Bứt phá
Diệp Vũ khẽ giãy ra, \”Bệ hạ không nhớ rõ sao ạ? Nô tì là Diệp Huyên mà\”
Ông cứ coi như không nghe thấy lời nàng, nói đau đớn, \”Uyển Nhi, nàng biết không? Mấy năm nay trẫm không lúc nào là không nhớ tới nàng… Nàng lặng lẽ rời trẫm đi, không để lại lời nào, trẫm đau lòng mất mấy ngày đêm, nàng có biết trẫm đau lòng tới mức nào không?\”
Bi thương như thế, thâm tình thấu tận xương tủy như thế, khiến cho người ta cảm động. NHưng nàng không phải là mẫu thân, \”Bệ hạ thâm tình với nàng ấy, nô tì rất cảm động…\”
\”Nàng xem, năm đó nàng ở trong điện Hầu Hạ, cũng giống như đúc năm đó, trẫm không nhận sai đượck\” Ngụy hoàng nửa ôm nàng, để cho nàng được nhìn tẩm điện xa hoa lấp lánh đầy châu ngọc này.
\”Nô tì hiểu sự thâm tình của bệ hạ với nàng ấy, nhưng nô tì không phải là cô gái mà bệ hạ yêu đâu ạ\” Nàng kiên nhân giải thích.
\”Màn lụa tím hồng kia, bình ngọc Hồng Mai kia, quạt lông Phượng hoàng kia, trâm cài Kim Lũ ngọc Điệp ấy, là nàng thích, trẫm chưa từng chạm vào tý nào, cứ duy trì nguyên như thế\” Ông nhìn mỗi một trang trí trong tẩm điện, đều như thâm tình hậu ý ngập tràn trong đầu ông, ông dâng tặng trọn cả cho nàng, \”Uyển Nhi, đừng rời bỏ trẫm được không?\”
Diệp Vũ cảm thụ được ông yêu mẫu thân nàng cho tới chết, \”Nô tì sẽ không rời khỏi bệ hạ, nhưng nô tì không phải là Uyển Nhi\”
Mắt Ông si ngốc nhìn lại mặt nàng, giọng đột nhiên kiên quyết, \”Uyển Nhi, trẫm chỉ cần một mình nàng. Chỉ cần nàng ở lại bên trẫm, trẫm sẽ cho giải tán hết mọi phi tần\”
Nàng cảm khái mãi, Ngụy hoàng này đã si tình tới mức này rồi. Nếu mẫu thân mà nghe được những lời khắc cốt ghi xương của ông, không biết có cảm tưởng gì không.
\”Bệ hạ, Uyển Nhi là hoàng hậu của tiền hoàng Tần quốc, đã chết nhiều năm rồi ạ\” Nàng quyết định để cho ông tỉnh táo chút, \”Dù bệ hạ có yêu nàng ấy thế nào, nhớ thương nàng ấy ra sao thì nàng ấy cũng sẽ không trở lại bên cạnh bệ hạ được nữa\”
\”Không…Không phải…. Nàng chính là Uyển Nhi….\” Ông lũi lại sau vài bước, hoảng sợ mãi, không tin nổi.
Có lẽ, ông không muốn tin Hoa Uyển Tâm đã qua đời, không muốn tin cả cuộc đời này cũng không còn gặp lại nàng nữa, tự lừa gạt bản thân, coi nàng như Uyển Nhi, để cho tình cảm mình được bộc phát.
Diệp Vũ thấy ông ngơ ngác, sợ sệt xuất thần, chẳng biết đang nghĩ gì, thì đưa mắt nhìn khắp một lượt tẩm điển mà mẫu thân đã từng ở.
Nơi này mỗi một trang trí, vật nào cũng đều có giá trị liên thành, quý báu, chi phí đều là đồ tốt nhất trong cung, có thể thấy Ngụy hoàng yêu mẫu thân thâm sâu biết nhường nào.
Trên bàn có lư hương vàng, hình loa, là dùng hương to gấp năm lần bình thường thắp, có mùi hương tự nhiên, ôn hòa, ôn nhuận.
Nàng không rõ, năm đó vì sao mẫu thân lại không thích Ngụy hoàng chứ? Ngụy hoàng cũng được coi là người văn võ song toàn, văn thao võ lược, không phù hợp với vị hôn phu lý tưởng trong suy nghĩ của mẫu thân sao? Cả đời này chắc nàng cũng vĩnh viễn không biết ý tưởng của mẫu thân là gì.