Chương 177. Quấn quít lấy nàng.
Chẳng biết bao lâu Diệp Vũ thấy trên mặt ngưa ngứa, mở mắt ra thấy Hàn Vương, Vệ Vương đang đứng trước mặt, tay Hàn Vương vẫn đang xoa má nàng. Nàng kinh hãi giãy dụa, lại phát hiện ra họ trói nàng vào cây, nàng không nhúc nhích được, chỉ có thể kêu cứu mạng. Nhưng chắc họ đoán được ý đồ của nàng, bịt chặt miệng nàng lại.
\”Tam hoàng đệ, nghe nói phụ hoàng rất sủng ái với cung nữ có lai lịch không rõ này, ngươi nói xem vì sao phụ hoàng không sắc phong nàng ta, lại chỉ để nàng ta ở lại điện thừa tư hầu hạ là sao?\” Hàn Vương cười tà lạnh lùng.
\”Tâm tư phụ hoàng, chúng ta sao đoán được chứ?\” Vệ Vương cố ý nhìn nàng, cười dâm tà, \”Bộ dạng cung nữ này thực ra mềm mại đáng yêu như nước đó, nếu như…\”
Hai huynh đệ cùng liếc nhìn nhau, đều hiểu được ý nhau. Nàng biết tâm tư chúng, đem Ngụy hoàng ra uy hiếp, \”Nhị vị Vương gia có gan chạm vào một sợi tóc của nô tì, cũng có gan gánh được hậu quả chứ nhỉ\”
Hàn Vương hứng thú hỏi, \”A, như ngươi nói, sẽ có hậu quả thế nào nhỉ?\”
Diệp Vũ nói đầy tự tin, \”Nhẹ thì bị phế tước vị, từ đó thất sủng, nặng thì lưu đày ra ngoài, trở thành tiện dân\”
Vệ Vương buồn cười nói, \”Phụ hoàng sẽ vì một cung nữ đê tiện mà trừng phạt con ruột sao? Nhị hoàng huynh, có phải nàng ta quá coi trọng mình không nhẩy?\”
\”Mấy ngày trước, phụ hoàng còn vì nàng ta mà tát thị tì thân cận của Lệ Quý phi, trách móc Lệ quý phi nữa đó\” Hàn Vương thu nụ cười tà lại.
\”Thật sao?\” Vệ Vương thấy sắc mặt Nhị hoàng huynh như thế, thì biết là thật, đột nhiên bóp chặt miệng nàng, \”Nói! Ngươi lấy sắc đẹp mê hoặc phụ hoàng có ý đồ gì?\”
\”Nô tì chẳng mê hoặc bệ hạ tý nào cả\” Nàng dĩ nhiên sẽ không nói rồi.
\”Nếu không nói, bổn vương cho ngươi nếm thử mùi vị sống không bằng chết!\” Hàn Vương nói tàn nhẫn.
\”Nô tỳ và Vương gia không thù không oán, vì sao Vương gia gây khó dễ cho nô tỳ thế? Vương gia thương nô tì một phần, nô tì mang thù nhất định sẽ xem xét!\” Diệp Vũ nghiến răng nói.
Vệ Vương nói âm hiểm, \”Nhị hoàng huynh, nàng ta chưa thấy quan tài chưa đổ lệ (không biết sợ), chẳng bằng chơi ác hơn chút đi nhỉ?\”
Hàn Vương đồng ý, thì đúng lúc đó có hai mũi tên bất ngờ phóng thẳng tới, theo nàng thấy, như sắp bắn trúng lưng họ vậy. Nhưng họ có tính cảnh giác cao, nhận thấy bị đánh lén đằng sau thì linh hoạt tránh né, hai mũi tên bắn lén kia bay thẳng về trước.
Họ cùng đưa mắt nhìn khắp nơi, tìm kiếm kẻ bắn lén, song bốn phía đều không có động tĩnh, một bóng người cũng không thấy. Diệp Vũ nghĩ ngợi, có phải là Thác Bạt Hoằng không nhỉ? Nhưng vì sao hắn không xuất hiện chứ? Không muốn để cho hai huynh trưởng biết bí mật giữa hắn và mình sao?
Hàn Vương, Vệ Vương lần tìm mãi nhưng không có kết quả, lo lắng bị người khác phát hiện, bẩm báo ngự tiền, nên mở trói cho nàng. Sau đó, họ vội vã rời đi, để lại nàng một mình.