Bạo Quân Độc Sủng_Diệp Vũ Sắc (H+) – Chương 173. Cô gái yêu nhất (1) – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

Bạo Quân Độc Sủng_Diệp Vũ Sắc (H+) - Chương 173. Cô gái yêu nhất (1)

Chương 173. Cô gái yêu nhất (1)

\”Sao huynh lại không gõ cửa vậy?\” Diệp Vũ kinh hãi tỉnh táo lại, mở áo choàng bên ngoài che kín mình, \”Đi ra ngoài!\”

\”Được\” Thác Bạt Hoằng nói vậy nhưng lại lấy tay đóng cửa lại, tới gần nàng.

\”Ta vẫn chưa thay được quần áo, huynh đi ra ngoài mau!\” nàng vừa sốt ruột vừa hoảng hốt, từng bước lùi lại sau. Hắn túm chặt lấy bả vai nàng, yên lặng nhìn nàng, một đôi mắt đen phảng phất đầy nguy hiểm, nhất thời có thể nuốt gọn người ta bất cứ lúc nào.

Thấy thần sắc hắn như thế, nàng tâm ý hoảng loạn, thầm nghĩ xem hắn tới tột cùng là định làm gì.

Thác Bạt Hoằng chậm rãi, chậm rãi áp sát thân thể nàng, lực rất mạnh, nàng liều mạng, cố sức ngăn cản hắn lại mà không được, bị hắn ôm chặt trong lòng. Nàng tránh né, \”Buông ra…\”

Hắn cúi đầu, áp môi hôn lên đôi môi hồng mềm non của nàng, từ gáy cho tới vai, hôn trầm mê, cứ như định chọc ra một cái động trên da thịt nàng để hút khô máu nàng vậy.

Cơ hội như thế, hắn sao bỏ qua được chứ? Hắn vẫn đợi vẫn đợi, đợi lâu như thế, mới đợi được nàng cho tới tận hôm nay nàng đến bên cạnh mình. Cơ hội bất ngờ này xuất hiện ở trước mắt hắn, sao hắn nhẫn cho được? Hắn cũng không muốn nhịn nữa, lại lấy lễ đối đãi nàng bởi vì hắn đã phát điên phát cuồng lên mất rồi.

Diệp Vũ sợ hãi run rẩy, nói kiên quyết, \”Ta sẽ không giúp huynh nữa!\”

Hắn bừng tỉnh như không nghe thấy, lòng bàn tay vuốt ve lưng mềm mại như tơ lụa của nàng, sóng tình đã trào lên mãnh liệt kích thích định lực của hắn mất rồi.

Nàng dẫm mạnh lên chân hắn, trong lúc hắn thả lỏng tay, dùng sức đẩy mạnh hắn ra, bất giác giơ tay tát một tát thật mạnh.

\”Bốp\” một tiếng vang đanh lên. Hắn sửng sốt một lát, chẳng thèm để ý tới tay nàng, hạ giọng cười rộ lên, nói đầy tự tin, \”Sẽ có một ngày, nàng sẽ yêu ta\”

Nàng nói đầy ngoan tuyệt, \”Ngươi nằm mơ đi!\”

***

Diệp Vũ không hiểu Thác Bạt Hoằng bảo mình đi qua rừng Phong đỏ có mục đích gì, cũng không muốn biết. Dựa theo chỉ thị của hắn, nàng ước định canh giờ mới đi từ đầu kia đi lại, sau đó nhanh chóng trốn sau đình ở rừng Phong đỏ, không để Ngụy hoàng nhìn thấy mình. Nàng thấy Ngụy hoàng đứng trong rừng phong đưa mắt nhìn khắp, đang tìm mình, lại chờ đợi, lo lắng khiến nàng cảm động lây. Ông ấy còn nói đầy bi thương ở trong rừng phong đỏ nữa, \”Nàng đang ở đâu? Vì sao không muốn gặp trẫm? nàng có biết trẫm nhớ nàng tới mức nào không… Đã nhiều năm rồi, đi ra gặp trẫm có được không?\”

Ngụy qua đã hơn năm mươi tuổi rồi thế mà còn thâm tình như thế, nàng thật sự hơi tò mò chút.

Hôm sau nàng bảo Đông Tuyết gọi Thác Bạt Hoằng đến. Đông Tuyết nói, Vương gia không ở trong phủ. Nàng chỉ đành đợi, đợi cho tới khi trời tối, đợi lâu tới mức ngủ mất, hắn mới trở về.

Thác Bạt Hoằng ngồi trước bàn, nàng ngẩng đầu, xoa mắt nhập nhèm buồn ngủ, \”Sao thế nào giờ này huynh mới về vậy?\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.