Chương 171. Ta ở chỗ này chờ nàng
Nếu họ thật sự là do Sở Minh Hiên phái tới, vậy phải làm sao đây? Lâm Trí Viễn không biết võ, họ chỉ đành chấp nhận bị người ta tóm mà thôi.
Khiến cho nàng thấy bất ngờ là Lâm Trí Viên không phải là kẻ yếu ớt. Những kẻ áo xanh vung đao tới, hắn gạt nàng ra sau lưng, tiếp nhận sự vây đánh của họ. Nàng kinh ngạc thấy hắn xuyên qua đám người áo xanh, xuyên qua đao trận, bóng dáng nhìn không rõ, xoẹt nhanh như điện, mờ ảo tránh né, nhanh không tưởng nổi, bóng dáng nhìn trong suốt, nhìn không rõ lắm, có vẻ giống loại khinh công lăng ba vi bộ (trong truyện Thiên Long bát bộ).
Lâm TRí Viễn thế mà có được loại khinh công tuyệt đỉnh này. Hắn cướp được một thanh đại đao, cùng đấu v[í kẻ áo xanh, làm ba người bị thương. Diệp Vũ nhìn ra được, hắn giỏi về khinh công, đánh địch lại bị lâm vào yếu thế, rất khó chế địch. Nhưng chỉ cần có khinh công này, cũng khiến cho kẻ địch hoa mắt, mệt mỏi mà ứng phó rồi. Sau hơn hai trăm chiêu, hơn nửa kẻ áo xanh đã bị thương.
\”Cút!\” Lâm Trí Viễn giữa chặt đao trong tay, tóc mai khẽ bay lên, dáng người có chút tiêu sái, ánh đao sáng trắng lóe sáng kiên định như ánh mắt ngọc của hắn.
\”Vẫn xin mời Ngũ hoàng tử đừng ngăn trở ty chức làm việc\” Một kẻ áo xanh cất tiếng.
Nàng chấn động, bọ họ thế mà lại gọi hắn là Ngũ hoàng tử ư? Ngũ hoàng tử Ngụy quốc, hay là Ngũ hoàng tử Tần quốc đây? Hắn chắc là Ngũ hoàng tử của Tần quốc rồi.
Không ngờ, Lâm Trí Viễn cũng không phải là kẻ tầm thường, là Ngũ hoàng tử ngụy quốc.
Giọng Lâm TRí Viễn lạnh băng, \”Ai dám động một sợi tóc của nàng, đó là đối nghịch cùng ta!\”
Kẻ áo xanh kia nói, \”Ty chức phụng mệnh làm việc, không cần phải công đạo với Ngũ hoàng tử!\”
Diệp Vũ hiểu ra, Tần hoàng là định giết chết mình, diệt cỏ tận gốc.
\”Như vậy, cứ giết ta trước đi!\” Lâm TRí Viễn vẫn luôn là người thanh tao ôn nhuận, chưa từng bao giờ có ánh mắt lạnh lùng, sát khí lạnh băng như thế.
\”Ngũ hoàng đệ thật khí phách quá!\”
Xa xa truyền tới một giọng trêu chọc. Mọi người cùng nhìn lại thấy một người đi tới, mặc một áo bào, ló ra khuôn mặt tục tằn, đúng thật là Mộ Dung Diễm.
Nàng cười lạnh trong lòng, Tần Hoàng thật sự để mắt tới mình sao, thế mà lại phái cả thái tử tới giết mình.
Lâm Trí Viễn nói có lễ, \”Đại hoàng huynh\”
Mộ Dung Diễm xuống ngựa, cười khẩy bảo, \”Không thể ngờ được Ngũ hoàng tử Mộ Dung Diệp Tần quốc lúc nào cũng thích dạo chơi bốn bể nhất lại ngỗ nghịch phụ hoàng chỉ vì một đứa con gái\”
Ánh mắt dâm tà của hắn chuyển lên người Diệp Vũ, khóe môi khẽ nhếch lên, nàng không sợ tiếp nhận ánh mắt hắn.
\”VẪn xin hoàng huynh giơ cao đánh khẽ, thả cho nàng một con đường sống đi\” Một Dung Diệp nói khẩn cầu.
\”Ngũ hoàng đệ, không phải huynh trưởng ta không nể mặt đệ, đây là ý chỉ của phụ hoàng, bản thái tử không dám kháng chỉ nha\” Mộ Dung diễm dù có hứng thú vớí nàng, ánh mắt đầu phong lưu, \”Diệp cô nương, đã lâu không gặp, lại tăng thêm phong vận rồi. Một thân áo công công này nhìn có chút khó coi, nhưng vẫn không giấu được mắt ngọc mày ngài, màu da trắng như tuyết, dáng người kiều mỵ của cô, bản thái tử rất thích\”