Bạo Quân Độc Sủng_Diệp Vũ Sắc (H+) – Chương 170. Ra cung – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

Bạo Quân Độc Sủng_Diệp Vũ Sắc (H+) - Chương 170. Ra cung

Chương 170. Ra cung

\”Bệ hạ cứ thử động một chút xem!\” Giọng nàng lạnh tanh.

Hắn cứng đờ, ngẩng đầu nhìn thấy trong tay nàng cầm một kim trâm sắc nhọn đặt ở cổ nàng.

Dòng máu nóng chợt dần rút lại, lửa dục thiêu đốt cũng chậm rãi tắt dần… Ánh mắt Diệp Vũ đầy tức giận, đem kim trâm đâm vào da thịt, máu đỏ chảy ra. Ánh mắt giao nhau, như băng với lửa.

Tóm lại Sở Minh hiên buông nàng ra, trong mắt tư vị quẩn quanh không rõ cảm xúc.

\”Ta nói cho nàng biết, dù nàng có hận ta cũng thế, ta tuyệt đối sẽ không để cho nàng rời đi!\”

Giọng đầy kiên quyết, nói năng khí phách. Nhìn nàng một lát, hắn xoay người rời đi. Thấy bóng dáng đau xót hắn dấu kín, cả người nàng cứng ngắc chợt thả lỏng xuống. Sau này biết làm sao đây?

***

Ngày dài nhàm chán, Diệp Vũ thỉnh thoảng mặc áo muốn đi dạo. Gió thu lạnh phất phơ bên má, lạnh lẽo như vậy, như trái tim, cũng lạnh lẽo không có độ ấm nào. Nàng thấy mình giống như một cái xác không hồn vậy.

Minh Phong mất rồi, Thẩm Chiêu cũng mất, Tôn thái hậu cũng mất nữa, các cung nhân quen thuộc đều không còn, chỉ còn lại một kẻ như bị phát rồ, có tính nguy hiểm cực kỳ là Sở Minh Hiên mà thôi. Hoàng cung gấm vóc, hoa mỹ này giờ biến thành một nhà giam hoang vu, rỗng tuếch, lá cây điêu linh, rơi rụng đầy đất, xơ xác hoang vắng tiêu điều, khiến người ta thấy mà sợ.

Đi qua điện Trừng Tâm, bất giác dừng chân. Nơi này cháy đen đã được người ta dọn sạch đi, giờ đang được hơn hai mươi người xây dựng một tòa cung điện mới với khí thế ngất trời.

Điện Trừng Tâm đã từng chứng kiến lúc nàng và Sở Minh Phong vui buồn, thống khổ và ân ái, triền miên, hoặc nói rõ đoạn tình duyên kia của họ cũng đã bị trận lửa lớn kia thiêu sạch sẽ.

Minh Phong, chàng mất rồi, ta lẻ loi một mình, còn có gì sung sướng, hạnh phúc nữa đây?

Minh Phong, chàng trên trời có linh thiêng, có nghe thấy tiếng lòng ta không? Vì sao không nhập vào mộng của ta?

Tưởng niệm là một loại đau đớn, một giọt nước mắt rơi xuống, sẽ khiến đảo lộn đất trời, biển ngập sóng trào.

Đi qua lương đình ngự hoa viên, Diệp vũ chợt nhớ tới cảnh kinh tâm động phách mấy ngày trước mà đau thấu lòng. Thẩm Chiêu nằm trong lòng nàng, nói ra tiếng lòng của hắn, nói ra sự đau đớn và đầy mâu thuẫn, thâm tình và hối hận của hắn… Nằm trong lòng nàng, sinh mệnh của hắn cứ dần rơi xuống, hắn cứ thế mà rời bỏ khỏi nàng mà đi, chỉ để lại cho nàng sự ôn nhu che chở và cái chết không rời…

Thẩm Chiêu, tuy ta từng coi huynh như là Hạ Phong, nhưng ta thật sự là đã thích huynh.

Thẩm Chiêu, ta sẽ để huynh trong lòng ta vĩnh viễn…

Bất giác lại đi tới Thính Phong các.

Diệp Vũ đi lên Thính Phong các, đã thấy bên trong có người, nhìn lên chăm chú thì ra là quý phi.

Quý phi ngồi thẳng, quần áo gọn gàng màu trầm lại làm nổi bật dáng người thon gọn của nàng ta, dáng đoan trang thanh nhã, ưu tú.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.