Chương 168. Sống lại trong chỗ chết
Cung nhân ở bên ngoài cửa thấy vậy chấn động, lập tức đi truyền thái y. Diệp Vũ cười lạnh lẽo, đó là một loại lạnh tới tận xương tủy và đầy thù hận, \”Đây là kịch độc, ngươi hẳn phải chết chắc\”
\”Nàng nên vì hoàng huynh… vì đứa con trong bụng mà báo thù sao?\” Sở Minh Hiên cất giọng khàn khàn, giọng đầy đau nhức và đứt quãng.
\”Đúng!\” HẬn trong mắt nàng bốc như lửa cháy, \”Ngươi thiêu sống bệ hạ, giết đứa con trong bụng ta, ta hạ độc chết ngươi, đã tiện cho ngươi lắm rồi đó\”
\”Nàng gạt ta… Ta thật sự nghĩ đến nàng chấp nhận ta rồi…\”
\”Không làm vậy, sao ngươi dễ dàng mắc mưu chứ?\”
\”Nàng cứ vậy mà hận ta sao?\” Hắn túm chặt cổ tay nàng, nôn ra máu đen, một giọt dính trên ống tay áo màu vàng, nháy mắt nở rộ trở thành một đóa hoa máu kinh hãi.
\”Ta hận không thể chém ngươi tan thành trăm mảnh!\” Diệp Vũ nói nghiến răng, lửa hận hừng hực thiêu đốt trong lòng nàng.
Sở Minh Hiên cười nhẹ, tiếng cười ngập tràn giễu cợt bi thống, thất vọng…
Ánh mắt nàng lạnh lẽo nhìn hắn, gương mặt hắn méo mó xé rách, như thành từng mảnh nhỏ rơi xuống đất.
Đôi mắt nhiễm máu của hắn bình thản, lệ khí và bi giận đan xen lẫn nhau, \”Ta một lòng say mê đối đãi với nàng, thế mà nàng lại đối xử với ta thế đây!\”
Hận trong mắt nàng, càng khiến người ta thêm chói mắt, \”Bởi vì, ngươi hại chết người ta yêu\”
Hắn cười lạnh lùng, \”Nàng thật sự yêu hoàng huynh sao… Hoàng huynh có thể cho nàng, ta cũng có thể cho nàng mà… Nàng rõ ràng có tình cảm sâu nặng với ta, vì sao lại chuyển sang người hoàng huynh chứ?\”
Một câu cuối, là rống lên hỏi giận dữ.
\”Bởi vì, lúc đầu Diệp Vũ đã chết rồi, bị câu nói của ngươi thương tích đầy mình, đã sớm chết rồi\” Diệp Vũ chỉ đành nói ra vậy.
\”Được… được… được… Thật tốt quá…\” Sở Minh Hiên cười ầm ĩ, giọng càng tràn ngập đau thương, \”Hóa ra là ta mua dây buộc mình, gieo gió gặt bão…\”
\”Nếu ngươi cam tâm làm một Vương gia tiêu dao tự tại, ta sẽ giữ mãi trong lòng ta tình nghĩa và sự áy náy. Mà giờ, ngươi tự tay xé bỏ tình nghĩa giữa ta và ngươi\” nàng vô cùng thống khoái, lại vô vùng đau đớn, \”Ta sẽ vĩnh viễn không tha cho ngươi!\”
Lúc trước dụ dỗ Sở Minh Hiên, ở cùng một chỗ với hắn, cũng có lúc vui vẻ. Hắn với nàng thâm tình, si tình không phải là nàng không cảm động, nhưng cũng chẳng có cách nào báo đáp lại, trong lòng vô cùng áy náy. Mà nay, nàng tự tay tiễn hắn ra đi, cũng bi thống mãi không thôi.
Sở Minh Hiên lại phun ra một búng máu, đôi mắt đỏ máu cứ ngập tràn thâm tình, \”Thật ra, ta đã sớm đoán được nàng đều không phải thật tình chấp nhận ta… Ta đợi nàng ra tay… Ta biết trong bát đường phèn tuyết lê có độc, nhưng ta cũng không phản kháng ăn vào… Nếu lúc này có thể tiêu trừ được nỗi hận của nàng, như vậy, ta nguyện uống thuốc độc… Để nàng không còn hận ta nữa…\”