Chương 167. Hạnh phúc và bất hạnh
Ánh mắt đẹp của Sở Minh Hiên nhíu lại, khí lạnh tràn ra, \”Nếu mẫu hậu không hề nể mặt mũi nhi thần, chẳng còn nhớ tới tình cảm mẹ con, nhi thần cũng sẽ không để ý nửa phần\”
Giọng đầy quyết tuyệt, nói năng có khí phách. Sau đó hắn cất bước đi trước.
Diệp Vũ chạm phải ánh mắt hoài nghi của hắn, định nói gì đó, tay đã bị hắn nắm kéo đi theo hắn đến trước đình.
Nàng dừng lại, mỉm cười nói, \”Mẫu hậu bi thương quá độ nên mới nói những lời không phải thế, ta sẽ khuyên mẫu hậu, bệ hạ đi ngự thư phòng trước đi\”
\”Mẫu hậu nghĩ thế nào, làm gì, ta không quan tâm\” Hắn nắm chặt tay nàng, theo ta trở về\”
\”Sức khỏe mẫu hậu không tốt, ta đã mấy ngày không đến thăm mẫu hậu rồi, ta sẽ gặp rồi về\”
Sở Minh Hiên không hề ép nàng, dặn nàng để ý mọi chuyện, lúc này mới khởi giá đi về ngự thư phòng.
Diệp Vũ đi vào tẩm điện, Bích Cẩm đã đỡ Tôn thái hậu dựa vào trên giường nghỉ ngơi. Tôn thái hậu lấy khăn lau lệ, thần sắc bị bệnh tái nhợt khiến người ta thương xót, thân thể gầy yếu, còn gầy gò hơn cả thời gian trước.
\”Phu nhân bồi thái hậu trò chuyện, nô tì đi pha trà\” Bích Cẩm ôn nhu nói.
\”Đi đi\”
\”Vũ Nhi, mới rồi…. Ngươi chắc đã nghe thấy hết rồi hả?\” Khuôn mặt tôn thái hậu đầy u sầu và bị bệnh, bệnh tình nặng thêm là do sầu lo quá độ.
\”Mẫu hậu cứ tĩnh tâm dưỡng bệnh thì tốt hơn, chuyện bệ hạ đừng lo lắng quá\” Diệp Vũ khuyên nhủ, \”Việc đã đến nước này, chẳng còn đường cứu vãn nữa, chẳng bằng thái hậu cứ mắt nhắm mắt mở, không để ý tới chuyện bên ngoài, có lẽ cũng đỡ đi nhiều\”
\”Hiên Nhi hại chết con trong bụng ngươi và Phong Nhi, ngươi không hận hắn sao?\”
\”Hận thì sao, không hận thì sao?\” Diệp Vũ nói thản nhiên, \”Nói không hận là giả, nói hận hắn tới tận xương thì ta có khả năng đối hắn sao đây?\”
Tôn thái hậu cầm tay nàng, \”Đứa bé ngoan,,,\” Bà nói đầy giận dữ, \”Phong Nhi và Hiên Nhi vì ngươi mà anh em tàn sát, chắc ngươi cũng chịu không nổi. Sau này ngươi có tính toán gì không?\”
Ánh mắt Diệp Vũ thờ ơ, \”Sẽ có một ngày, ta sẽ rời Sở quốc\”
Tôn thái hậu nhìn nàng chăm chú, cảm thấy nàng cũng chấp nhận sự thật này rồi, mà lại như không phải thế.
***
Giờ Mão ngày hôm sau.
Diệp Vũ trong lúc ngủ mơ bị Tiểu Nguyệt đánh thức, còn buồn ngủ hỏi, \”Có chuyện gì xảy ra rồi?\”
\”Cung nhân ở điện Từ Ninh báo lại, thái hậu đi rồi\” Tiểu nguyệt cầm váy áo trong tay, chuẩn bị hầu hạ nàng mặc quần áo.
\”Thái hậu…đi rồi?\” Diệp Vũ giật bắn người, cơn buồn ngủ tan biến. Vội vàng mặc quần áo, vọi vàng đi tới điện Từ Ninh. Lúc này sắc trời mới sáng, không khí mát lạnh, gió nhẹ thôi, mặt trời đang ẩn mình trong đám mây nhiều hình vẻ, ánh nắng mặt trời chưa kịp ló ra đã bị một chút mây đen chặn lại.