Bạo Quân Độc Sủng_Diệp Vũ Sắc (H+) – Chương 166. Di chiếu – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

Bạo Quân Độc Sủng_Diệp Vũ Sắc (H+) - Chương 166. Di chiếu

Chương 166. Di chiếu

Diệp Vũ tỉnh táo hoàn toàn, lửa nóng ở chân tay lập tức lạnh băng, dùng sức đẩy hắn.

\”Vũ Nhi, nàng là của ta…\” Giọng hắn ấm ách, túm chặt hai tay nàng, đè nặng nàng, dễ dàng hóa giải sự kháng cự của nàng.

\”Buông ra… Ta là hoàng tẩu của ngươi, sao ngươi có thể…\”

\”Cò gì mà không thể chứ?\” Trong bóng tối mờ, khuôn mặt tuấn tú của Sở Minh Hiên đỏ rực ngập tràn lửa dục, \”Dù ngươi đã là người của hoàng huynh nhưng vẫn có thể tái giá với ta được mà\”

Lời vừa dứt, hắn lại cúi đầu xâm nhập, chiếc lưỡi nóng ướt liếm môi má nàng, gáy, tấn công mãnh liệt cuồng dã, giống như đi hành quân gấp, chạy mất ngàn dặm vậy.

Trời xanh chứng kiến, hắn đã si niệm nàng tới mức điên cuồng rồi, yêu nàng tới chết không thôi rồi.

Đợi rất lâu, đã nhịn vô số ngày đêm, trải qua nỗi đau cắn nuốt và tương tư tra tấn quá nhiều, cuối cùng cũng chiếm được gian sơn, mỹ nhân, cuối cùng đã có được nàng hoàn toàn, sao hắn nhịn nữa chứ? Thân thể mềm mại ngày đêm mong nhớ ở ngay dưới thân, ở ngay trước mắt, hắn sao có thể tha được chứ? Hắn thầm nghĩ muốn được yêu nàng, giải nỗi khổ tương tư, thầm nghĩ muốn cùng nàng đêm ngày triên miên, ân ái tới già…

Hắn mạnh mẽ ép chặt nàng, lưỡi nóng rà đi xuống, hơi thở ồ ồ dồn dập, thâm thể ở đây thơm ngào ngạt mềm mại vô cùng, lửa dục trong cơ thể cứ bốc càng cao, thiêu rụi mình, cũng thiêu cả nàng.

Diệp Vũ trong cái khó ló cái khôn, \”Ta vừa mới xẩy thai, thân thể vẫn chưa phục hồi như cũ, nếu hầu hạ mạnh mẽ bệ hạ, chỉ e sau này càng khó có thai. Bệ hạ có muốn ta cả đời vô sinh không?\”

Sở Minh hiên buông lỏng, chậm rãi ngẩng đầu, si ngốc nhìn nàng chăm chú. Nàng nhìn thấy mắt hắn nhuốm sắc đỏ, đỏ rực khiến người ta thấy sợ.

\”Thái y nào nói nàng rất khó có thai hả?\” Mãi một lúc sau, hắn khẽ vuốt má nàng, màu máu trong mắt chậm rãi rút đi.

\”Từ thái y nói ta rất khó có thai\”

\”Vì sao?\”

\”Một hai năm nay, ta không phải bị thương thì lại trúng độc, thân thể càng ngày càng yếu, cũng khó điều trị cho tốt lên, đến nỗi mắc chứng suy nhược cơ thể, rất khó mang thai\” Diệp Vũ nói không sai, điều này vốn là sự thật.

\”Ngày mai truyền Từ thái y bắt mạch cho nàng\” Gương mặt căng thẳng c ủa Sở Minh Hiên dần giãn ra.

\”Nặng quá\” Nàng sẵng giọng, khéo xoay người. Hắn nằm nghiêng, đối mặt nàng, đuôi mắt khẽ nhếch lên cười từng đợt, \”Vũ Nhi, nhìn nàng cười, trông vừa quyến rũ vừa đáng yêu quá\”

Nàng xấu hổ cụp mắt xuống. Hắn chạm nhẹ lên lông mày nàng, giọng trầm thấp, \”Bao lần mộng, đến giờ phút này, nàng và ta ngủ cùng giường, tình nồng ấm áp. Giờ mộng đã thành thật, trên đời này ta là nam tử hạnh phúc nhất. Vũ Nhi, ta đợi, từ nay về sau, nàng và ta mưa gió làm bạn, sống cùng đến già, không xa không rời\”

Diệp Vũ khẽ gật đầu, trong tim lạnh băng. Sở Minh Hiên hôn lên mi tâm nàng, ánh mắt tràn ngập tình nồng đậm, \”Đợi khi thời cơ chín muồi, ta sẽ sắc phong nàng làm hậu\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.