Chương 165. Nổ tan tành
Sương mù tràn ngập, nuốt trọn hắn, chỉ để lại một mình nàng, cô độc. Bỗng bụng lại bắt đầu đau, đau như dao cắt…. Nàng mở bừng mắt ra, trước mắt nhìn thấy rõ dần… Sở Minh Hiên, A Tử, Tiểu nguyệt, Thái y…
Đứa bé, đứa bé đâu rồi?
Diệp Vũ theo bản năng sờ bụng, ở đó vẫn bằng phẳng như cũ, \”Con ta đâu? Không sao phải không?\”
Tiểu nguyệt thương tâm rơi lệ, \”Phu nhân…\”
A Tử hốc mắt đỏ hồng, \”Phu nhân, đứa bé….không còn nữa…\”
Nổ bùng tan tành!
Diệp Vũ bị lời của nàng ta chấn động, đứa bé…không còn nữa ư? Sở Minh Phong thật sự đã mang đứa bé đi rồi ư? Không, đó chỉ là cơn ác mộng…
Sở Minh Hiên nắm bàn tay nhỏ bé lạnh lẽo của nàng, ôn nhu trấn an, \”Vũ Nhi, lần này là bất ngờ…Sau này còn có thể có con nữa…\”
Nàng hoảng sợ nhìn về thái y, đau đớn hỏi, \”Đứa bé sao có thể không còn nữa chứ? Ngươi không dốc hết sức có đúng không?\”
\”Phu nhân vốn thân thể yếu ớt, thai nhi không ổn, mấy ngày gần đây đau thương quá độ, tâm tình thay đổi nhanh, bởi vậy mới sảy thai\” Thái y trấn định nói.
\”Đừng như vậy, thái y đã cố hết sức rồi\” Sở Minh Hiên bảo thái y điều trị thân thể nàng cẩn thận, bảo ông lui ra trước. A Tử, Tiểu Nguyệt thấy vậy cũng cáo lui.
Nàng nhớ tới bát thuốc dưỡng thai kia, có lẽ vấn ở trên bát thuốc dưỡng thai. Hắn vuốt ve tay nàng, \”Vũ Nhi, con hoàng huynh đã không còn nữa, ta cũng khó chịu lắm. Việc đã đến nước này, hay là nghĩ thoáng chút. Nếu hoàng huynh thấy nàng thương tâm muốn chết như thế, cũng không hy vọng nàng như vậy\”
Trong lòng Diệp Vũ cười lạnh, công phu hắn ngụy trang càng ngày càng lợi hại, khiến cho người ta nhìn không ra chút sơ hở. Nếu không phải đã biết hắn âm thầm làm rất nhiều chuyện xấu, nàng nhất định bị hắn lừa xoay lòng vòng rồi.
\”Vậy chén thuốc kia nhất định có vấn đề, vì sao bệ hạ không tra rõ giúp ta?\” Nàng nói thử.
\”Nàng chưa nói, ta cũng sẽ tra rõ. Mới rồi nói vậy, chỉ là không cho thái y để ý tới thôi\” Giọng Sở Minh Hiên đầy kiên định, \”Nàng yên tâm, ta nhất định lấy lại công đạo cho nàng\”
\”Tạ bệ hạ\” Nàng cười khẽ.
\”Giữa ta và nàng, đừng khách sáo thế\” Ánh mắt hắn rất sâu, đầy thâm tình, \”Vũ Nhi, lúc ở Dương Châu ta đã thề, cả cuộc đời này nếu phụ nàng, thì ta sẽ sống không bằng chết. Còn nhớ rõ không?\”
Diệp Vũ lẳng lặng nhìn hắn, trái tim băng giá như tuyết. Hắn nói nặng nề, \”Cuộc đời này cuối cùng ta sẽ ở bên cạnh nàng\”
Chẳng bao lâu hắn đi ngự thư phòng, lúc gần đi dặn dò nhiều lần, muốn nàng vui, đừng suy nghĩ bậy bạ.
Sau buổi trưa, Tôn thái hậu và Sở Minh Lượng tới thăm nàng. Với chuyện nàng sảy thai, họ dĩ nhiên là rất khổ sở đau lòng, song cũng bảo cần bảo dưỡng thân thể là đúng nhất.