Chương 163. Có chuyện kỳ lạ
Cung nhân, thị vệ dập tắt đại hỏa, nhưng điện Trừng Tâm đã cháy đen tới thê lương, khiến người ta đau nhức. Thẩm Chiêu đứng ở trước cửa điện khi xưa, nhìn cảnh đổ nát trước mắt, tâm tình nặng nề, trong mắt lóe lên đau xót.
Bệ hạ đối đãi thần tốt biết bao, kiếp sau thần xin báo đáp.
Hắn hỏi cung nhân biết Tấn vương và Hoàng quý phi ở điện Từ Ninh lập tức đi đến đó. Tôn thái hậu kinh hoàng không chịu nổi vẫn chìm trong hôn mê, còn Diệp Vũ thì cũng ngã xuống thiên điện nghỉ ngơi, Từ thái y đang bắt mạch.
Thẩm Chiêu dừng lại ở trước tẩm điện nghe được trong đó truyền ra âm thanh.
\”từ đại nhân, mới rồi nàng đau bụng, không sao chứ?\” Sở Minh Hiên lo lắng hỏi.
\”Hoàng quý phi không sao, chỉ là do bi thương quá độ, động thai khí mà thôi\” Giọng Từ thái y hòa hoãn.
\”Cái gì?\” Sở Minh Hiên lại khiếp sợ tới kinh ngạc, \”Vũ Nhi có thai ư?\”
\”Hoàng quý phi có thai một tháng rồi\”
Diệp Vũ cũng khiếp sợ, nhưng một lát sau lại đau đớn ập tới. Vì sao bệ hạ chết rồi mới biết được mình mang cốt nhục của hắn chứ? Ông trời ơi, vì sao cứ trêu cợt chúng ta vậy?
Trong lòng Thẩm Chiêu ngổn ngang trăm mối, vui, buồn, đau xót… Bệ hạ mồ côi mẹ từ trong bụng, dĩ nhiên là chuyện tốt, còn nàng có cốt nhục của bệ hạ, chẳng biết là tốt hay xấu nữa.
Đi vào tẩm điện hắn hành lễ với Tấn Vương, thấy sắc mặt nàng tái nhợt, uất ức đau khổ, trong lòng thấy khổ sở. Nước mắt lại trào ra, nàng cất giọng khàn hỏi, \”huynh nói cho ta biết, bệ hạ có còn sống…\”
Thẩm Chiêu gật đầu, \”Hoàng quý phi xin nén bi thương\”
Nàng không thể tin được, bệ hạ mất rồi, vĩnh viễn sẽ không còn được gặp lại nữa…. Ông trời vì sao lại tàn nhẫn đến vậy? Vì sao….
Từ thái y khổ sở nói, \”Hoàng quý phi, hoàng tự trong bụng quan trọng hơn. Tuy bệ hạ đã băng hà, nhưng hoàng quý phi cũng cần phải sinh được con mồ côi bệ hạ từ trong bụng mẹ ra, bệ ở ở dưới suối vàng cũng sẽ cảm thấy vui mừng\”
\”Từ đại nhân nói có lý lắm\” Sở Minh Hiên đau lòng nói, \”Vũ Nhi, chuyện quan trọng trước mắt là bảo dưỡng tốt thân thể mình, sinh ra đứa bé, nếu không hoàng huynh chết không nhắm mắt\”
\”Hoàng quý phi đừng nghĩ nhiều nữa, còn sống còn có hy vọng, con trong bụng chính là hy vọng của người\” Trên mặt Thẩm Chiêu đau thương như mặt hồ giãn ra lấp lánh lăn tăn sáng.
\”Để cho hoàng quý phi được nghỉ ngơi một mát\” Từ thái y nói. Ba người rời khỏi tẩm điện, Thẩm Chiêu quay đầu nhìn lại, nàng tựa trên gối lớn, ánh mắt dại ra, như mất hết tinh thần.
Đi vào trước chính điện, Từ thái y cáo lui về Thái y viện, Sở Minh Hiên khẽ nhếch cằm lên, nhìn về hướng ngự thư phòng, thần sắc thản nhiên.
Mặt Thẩm Chiêu không chút thay đổi nói, \”Qua mấy ngày nữa, ý tưởng của Vương gia sẽ thành sự thật thôi\”
Sở Minh Hiên khoanh tay đứng, chưa từng xoay người, \”Ngài định nói gì thế?\’