Bạo Quân Độc Sủng_Diệp Vũ Sắc (H+) – Chương 161. Đế vương lạnh bạc. – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

Bạo Quân Độc Sủng_Diệp Vũ Sắc (H+) - Chương 161. Đế vương lạnh bạc.

Chương 161. Đế vương lạnh bạc.

Trong điện sắc mặt Sở Minh Phong lạnh lùng, ánh mắt lạnh lẽo quét qua năm lão thần. Một lão thần nói: \”Bệ hạ, Diệp Vũ vốn là Nhị phu nhân của Thẩm đại nhân, may mắn phụng dưỡng bệ hạ, lại công khai ở cùng bệ hạ trong điện thiên tử, không hợp lẽ cho lắm. Còn nữa, trong ngoài thành đều biết Diệp Vũ lấy điệu vũ dâm đãng mê hoặc bệ hạ, loại con gái không biết liêm sỉ như thế sao có thể sắc phong làm hoàng quý phi chứ?\”

\”Làm càn!\” Sở Minh Phong gầm lên, giọng cực kỹ nghiêm khắc.

\”Lời thật thì khó nghe, kể cả bệ hạ có giận, lão thần cũng vẫn nói\” Lão thần kia lại tiếp tục nói, không sợ long uy tức giận chút nào, \”Theo ý kiếm lão thần, Diệp Vũ hoàn toàn không có con nối dõi, chẳng có công cho xã tắc; hai là không đức, chẳng có công cho hậu cung, sao có thể trèo cành cao lên vị trí hoàng quý phi chứ? Xin bệ hạ cân nhắc\”

\”TRẫm đúng thật đang muốn cân nhắc đó\” Sở Minh Phong lấy lại giọng điệu tình tĩnh nói, \”Trẫm không thích hậu cung tranh giành tình nhân, đấu tranh gay gắt, phi tần càng ít càng tốt. Con gái bốn bị quan gia, trẫm người cũng không cần, mau đưa về cho\”

\”Bệ hạ, con gái quan gia đã tiến cung rồi, sao có thể trở về chứ ạ?\” Một lão thần khác cũng cất giọng già cả sốt ruột lên tiếng.

\”Các ngươi thích nhúng tay vào hậu cung của trẫm, quốc sự, chính vụ đều giao cả cho các ngươi xử lý, chẳng phải rất tốt sao?\” Sở Minh Phong nói đay nghiến.

Năm lão thần biến sắc, khóe miệng co rút, râu bạc rung rinh. Mãi một lúc sau, lão thần kia nói, \”Bệ hạ, lão thần không còn lời nào để nói nữa.\”

Đôi mắt Sở Minh Phong di chuyển lạnh lẽo, đúng lúc, Tống Vân tiến vào bẩm báo, nói bốn cô gái quan gia đã tới, đang đợi ngoài điện.

Một lúc sau, bốn cô gái có tư sắc không tầm thường tiến vào, năm lão thần cười tủm tỉm, coi như các nàng ấy là vãn bối nhà mình vậy.

\”Thần nữ tham kiến bệ hạ\” Bốn cô gái cùng kêu lên hành lễ, giọng nói mềm mại.

\”Bình thân\” Sở Minh Phong liếc mắt qua một lượt, cả bốn người này tư sắc ở mức trung, cho dù có đẹp cũng không bằng Vũ Nhi thiên kiều bá mị.

Bốn cô gái đứng lên, một lão thần giới thiệu kỹ càng, gọi tên người thứ nhất, nàng ấy liền tiến lên hai bước, khẽ ngước mặt lên cho bệ hạ nhìn.

Tính danh các nàng ấy, con cái nhà ai, hắn chẳng buồn nghe, cũng chẳng buồn nhớ, chỉ liếc mắt chút rồi bỏ qua. Các nàng ấy lại xấu hổ, ánh mắt kiều mỵ nhìn hắn, hy vọng đầu tiên là được thiên tử ưu ái.

Lão thần kia nói: \”Bệ hạ, bốn vị cô nương này xuất thân trong sạch, tài đức vẹn toàn, tướng mạo quyến rũ, xin bệ hạ sắc phong.\”

Sở Minh Phong nói cho qua, \”Đều phong làm tài tử đi, sau này sẽ tấn phong.\”

\”Tạ bệ hạ.\” Bốn cô cùng kêu tạ ơn, song thần sắc không đồng nhất.

\”Bảo cung nhân an bài tẩm điện tốt cho các nàng ấy.\” Hắn thản nhiên cất giọng bảo Tống Vân.

\”Nô tài linh chỉ.\” Tống Vân hiểu được thành ý, vội vã đón bốn cô đi. Mắt thấy vậy, năm lão thần tức giận thổi râu, lại nghe thấy bệ hạ nói một câu, \”Lui ra đi!\” lại tức giận trừng mắt nhìn nhau. Song họ cũng chỉ là thần tử, sao còn làm thế nào được chứ?

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.