Chương 160. Trẫm muốn ngươi đau.
Nàng cảm thấy kỳ lạ, Thác Bạt đại ca tặng gì cho hoàng huynh vậy, vì sao hoàng huynh lại kinh sợ như thế, thần sắc kinh hoàng vậy?
\”Ngươi và Tề vương Ngụy quốc đã có… quan hệ vợ chồng rồi hả?\” Hắn lắp bắp hỏi, rất muốn nghe được đáp án khẳng định.
\”Hả?\” Sở Minh Lượng kinh ngạc giây lát, vừa tức giận vừa quẫn bách, \”Hoàng huynh nói gì thế? Thần muội sao có thể làm ra chuyện vô liêm sỉ như thế chứ?\”
\”À\” Đột nhiên Sở Minh Phong có cảm giác chân tay vô lực, \”Lui ra đi\”
\”Thần muội xin cáo lui\”
Tuy nàng cảm thấy phản ứng của hoàng huynh rất lạ, tuy nàng rất ngạc nhiên với phần lễ vật này của Thác Bạt đại ca, nhưng nàng cũng biết không nên hỏi, không thể hỏi, không nên biết tới, hay là vẫn phải ra vẻ là không biết. Vì thế, nàng rời khỏi ngự thư phòng, đáng ra rất vui vì rốt cuộc đã hoàn thành mỹ mãn nhiệm vụ nàng được Thác Bạt đại ca giao phó rồi.
Tống Vân thấy thần sắc bệ hạ khác thường, hơi lo lắng, thấy hắn vẫy tay đành phải lui ra. Sở Minh Phong chậm rãi, chậm rãi, chậm rãi vươn tay ra, tay đặt trên hộp gấm… mặt hắn cau chặt lại, tim đập mạnh lên, do dự một lúc mới mở hộp gấm ra. Hy vọng là mình hoa mắt, nhưng sự thật như thế, hắn nhìn rất rõ ràng là tấm đệm trên giường.
Vết máu đó có hình đỏ sậm, có thể thấy đã lâu rồi, song vẫn giống một đóa hoa xinh đẹp thanh mị, phóng khoáng. Châm chọc đau mắt như vậy. Không phải lạc hồng còn mới mà đó là lạc hồng của Vũ Nhi. Quả nhiên là lạc hồng của Vũ Nhi sao?
Thác Bạc Hoằng cùng Minh Diễm đã rời đi một tháng mới đem hộp gấm giao cho mình, chẳng phải là nói cho mình biết, hắn đã cướp đoạt tấm thân trong sạch của Vũ Nhi đó sao? Là chuyện khi nào? Năm trước Vũ Nhi lưu lạc lầu Tiêu Tương không lâu chăng?
Chắc chắn là thế.
Sở Minh Phong tay cầm miếng vải, hai tay cầm mà như đang cầm một luồng lửa hừng hực đỏ rực, làm tổn thương tay hắn, nướng cháy thân hắn, cháy trái tim hắn.
Mười ngón tay nắm chặt miếng vải gấm, hai tay phát run, gân xanh nổi đầy… Lệ khí ở khuôn mặt bốc lên, sát khí kêu gào trong mắt, trong đầu hắn hiện lên cảnh họ cùng cuốn chặt với nhau… Đôi mắt tĩnh lặng càng ngày càng mở to, tròn vo, đầm nước lấp lánh, con ngươi đen nháy không ngừng chớp chớp xoay tròn. Hai mắt đã biến thành vực sâu vạn trượng thiêu xác hủy xương, biến thành một kẻ toàn thân thần bí trông rất … dọa người…
Hắn thả tấm vải ra, gầm lên một tiếng, bao gồm bi phẫn, đau đớn, phảng phất như tiếng hổ rống, rên rỉ. Ngay sau đó, áo bào màu vàng lướt qua, tấu chương, mọi thứ trên bàn đều rơi hết xuống, một đống hỗn độn trên đất.
Hắn vẫn chưa hết giận, đi sang phía phải, tung chân đá mấy cuốn thư họa, bình hoa sứ gốm Thanh Hoa. Bình sứ Thanh Hoa bị bay tới cửa, đúng lúc có người bước vào đại điện thấy tình hình vậy chấn động.
Thẩm Chiêu thấy bệ hạ như đang đứng giữa bãi chiến trường, hai tay nắm chặt, sát khí ngập trời, trong mắt đan xen nhiều cảm xúc.