Bạo Quân Độc Sủng_Diệp Vũ Sắc (H+) – Chương 152. Mị hoặc cực kinh người – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

Bạo Quân Độc Sủng_Diệp Vũ Sắc (H+) - Chương 152. Mị hoặc cực kinh người

Chương 152. Mị hoặc cực kinh người

Hai bên cùng đứng sang, Thác Bạt Hạo tràn đầy tự tin, cười cuồng vọng. Thần sắc Thác Bạt Hoằng hơi cau lại, chẳng chút e dè nhìn nàng đầy ấm áp.

Bên Sở quốc, tuy nói là do Thẩm Chiêu dẫn đầu, nhưng đứng trong đó cũng là Sở Minh Phong. Hắn cũng đã tính kỹ rồi, đứng dưới ánh nắng chói lọi, khí phách lộ ra, trong mắt cũng sáng ngời như mặt trời vậy. Sở Minh Hiên thì điềm đạm đứng bên, thưởng thức mỗi người một vẻ, coi như chuyện này chẳng có liên quan gì hắn.

Diệp Vũ nghe được ít lời đồn, có vài phi tần thì thầm nho nhỏ, nói đây đều là do nàng nhảy điệu múa quá phóng đãng nên mới có chuỵện như thế.

\”Hoàng tẩu, miệng mọc trên người các nàng ấy, các nàng ấy thích nói gì thì cứ nói cho thoải mái đi\” Sở Minh Lượng hạ giọng trấn an, \”Phi tần hậu cung cả ngày chẳng có việc gì, dĩ nhiên nói linh tinh rồi, nếu không các nàng ấy thật nhàm chán lắm\”

\”Ta không sao\” Diệp Vũ cười.

\”Tỷ thí bắt đầu\” Tống Vân cất cao giọng nói, \”Trận thứ nhất, Thư Hoạ, Lấy chủ đề \”mỹ nhân\”

Mấy cung nhân khênh hai cái bàn lại đây, nhanh chóng mấy giấy bút các loại tới đặt lên đó. Thẩm Chiêu tiến lên, đứng ở trước bàn, người ứng chiến của bên Nguỵ quốc là Thác Bạt Hoằng. Hắn từ từ đi tới, nhấc giấy lên, định thần nhàn nhã vẽ tranh.

Thẩm Chiêu đưa mắt ra trước, nhìn ra xa, gần như trầm tư ngẫm nghĩ xem nên vẽ tranh thế nào, lại giống như ngây người vậy, chẳng biết lúc nào mới hạ bút. Hắn mặc quần áo màu xanh, toàn thân tuấn tú, tựa như cành trúc thon cao, gầy yếu, đang thời kỳ thanh xuân, đứng giữa mấy nam tử cao to khôi ngô tuấn tú, hình dáng càng nhỏ bé lại, song khí chất xuất chúng, quanh người toả ra luồng tiên khí xuất trần thoát tục.

Thác Bạt Hoằng hạ bút thong dong, bút pháp thành thạo, như mấy trôi nước chảy lưu loát sinh động, khiến người ta sợ hãi.

Lúc trước, hắn luôn mặc bộ quần áo màu đen, hôm nay lại mặc quần áo màu trắng, ngược với làn da đên. Quần áo trắng thanh nhã như thế, thạt ra lại làm hiện lên một phần nhã nhặn của hắn, còn sống động hơn ba lần.

Diệp Vũ không ngờ hắn hoạ lại cẩn thận kỹ càng như thế, viết nhanh chóng, đoá Hải Dường kiều diễm, mỹ nhân quyến rũ nhìn vô cùng sống động.

Sở Minh Lượng lấy làm ái mộ, ánh mắt sùng bái nhìn hắn, vui sướng không kìm nổi, \”Hoàng tẩu, Thác Bạt đại ca lợi hại quá đi, văn võ song toàn nhá\”

Diệp Vũ cười bảo, \”Hắn văn võ song toàn thì muội thế nào?\”

Thẩm Chiêu rốt cuộc cũng nhấc bút, hạ bút xuống nhẹ nhàng, thong dong đầy hứng thú, đúng y như tác phòng làm việc nhất quán của hắn. Mọi người thấy hai người vẽ tranh, vừa nhìn vừa bàn luận.

Chẳng bao lâu, Thác Bạt Hoằng đã vẽ xong, một bức \”Hải Đường xuân ngủ\”, để cho người bình phẩm. Hải Đường lay động, chiếm hết xuân phong, mỹ nhân ngưng mắt thưởng thức đoá Hải Đường, ở giữa trán có nét ưu tư. Điều khiến người ta kinh ngạc là, người trong tranh dung nhan như hoa, trầm mặc như đêm, dáng dấp yểu điệu, lụa mỏng khẽ bay, tha thướt như nước chảy, cứ như tiên nữ không thuộc trần gian vậy, da trắng như đoá quỳnh tuyết. Ai cũng thấy kinh dị ở chỗ là, mỹ nhân trong tranh là Diệp Vũ.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.