Bạo Quân Độc Sủng_Diệp Vũ Sắc (H+) – Chương 149. Dục niệm cuồng dã (1) – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

Bạo Quân Độc Sủng_Diệp Vũ Sắc (H+) - Chương 149. Dục niệm cuồng dã (1)

Chương 149. Dục niệm cuồng dã (1)

Vừa dứt lời hắn đã bóp chặt miệng nàng, dùng mười thành lực đạo, gần như bóp nát răng nàng. Một luồng chất lỏng tanh ngọt trào ra, nàng ngửi thấy mùi máu tươi. Hắn thế mà bóp nát khoang miệng của nàng! Có thể thấy hắn đã dùng sức mạnh tới mức nào! HẮn tức giận mới đáng sợ tới mức nào!

Sở Minh Phong bức nàng tới tận góc tường, nhấn nàng lên tường, \”Trên thọ yến, Tề Vương thường nhìn về phía ngươi, mới rồi trẫm trở về, thấy hắn vừa mới đi, còn ngươi thì lại ở phía trước. Ngươi dám nói hắn không phải là tới gặp ngươi sao? Ngươi dám nói, ngươi không quen hắn sao?\”

\”Ngươi đã đoán ra rồi, vậy cứ cho là thế đi\” Diệp Vũ bất đắc dĩ, nghĩ sai thì hỏng hết, nhưng khiến hắn tức giận như vậy. Vừa rồi nàng phủ nhận chỉ là không muốn gây thêm nhiều chuyện, khiến cho họ lâm vào cảnh hoạ vô đơn chí (không lối thoát) nên mới không thừa nhận. Không ngờ hắn lại tức thành như vậy. Điều này có phải là nàng tự gieo gió gặp bão không?

\”Ngươi và hắn quen biết từ lúc nào, quen ra sao, trẫm không có hứng thú muốn biết\” Hắn buông miệng nàng ra, mặt nhiễm đỏ, như tụ máu vậy khiến cho người ta thấy sợ hãi. \”Thái tử Nguỵ quốc dâng cuốn \”thần binh phổ\” giả, bản giả đó có phải là do ngươi đưa cho hắn không? Có phải không?\”

Diệp Vũ do dự, thừa nhận hay là phủ nhận? Mày kiếm Sở Minh Phong cau chặt lại, đôi mắt vằn máu, hung ác như thú dữ, tà mị như yêu, khiến người ta kinh hãi. Nàng càng thấy sợ hãi, chân tay run rẩy, chưa từng thấy hắn như thế bao giờ. Hắn rống lên, \”Có đúng không?\”

Giống như ném một khối thuốc nổ vậy, gần như sắp bật tung nóc nhà lên rồi. Nàng vẫn không đáp, hắn hiểu không đáp lại chính là cam chịu.

Năm ngón tay của hắn bóp chặt cổ họng nàng hơn, càng ngày càng chặt, gần như nghe cả tiếng xương vỡ vang lên. Hắn biến thành cuồng ma khát máu, trong mắt quay cuồng vì cơn đau như sóng trào biển dập, \”Trẫm đối xử với ngươi như châu như báu, ngươi thế mà ăn cây táo rào cây sung (ăn cháo đá bát), giúp Tề vương Nguỵ quốc trộm sách! Ngươi thật khiến trẫm mới thất vọng làm sao!\”

\”Không phải như thế…\” Tính mạng bị uy hiếp, Diệp Vũ giãy dụa theo bản năng, muốn sống, âm thanh khàn khàn từ yết hầu vang lên, \”Bệ hạ, hãy nghe ta nói…\”

\”Trẫm sẽ không nghe ngươi giải thích gì hết nữa!\” Sở Minh Phong lớn tiếng quát, \”TRẫm tình nguyện tự tay bóp chết ngươi cũng không nguyện gặp lại ngươi!\”

Khớp xương ngón tay vang lên lách cách lách cách, nàng cảm giác cổ mình gần như bị hắn bóp gãy, không thở được, não thiếu máu, thiếu khí… Khuôn mặt hắn vặn vẹo càng ngày càng mơ hồ, trong tẩm điện yên lặng như chết… Toàn bộ thế giới càng yên tĩnh hơn… Nàng nhắm mắt lại, nước mắt trào ra, đợi tử thần tiến đến…

Hắn nhìn chằm chằm nàng chết chóc, oán hận trong mắt ngập đầy, bóp chết nàng cũng chưa hả giận, bởi vì, cô gãi mảnh mai đe doạ này lại khiến hắn vừa yêu vừa hận, hắn biết làm thế nào với nàng bây giờ.

Máu vọt lên não, chỉ trong nháy mắt như vậy, hắn tưởng đã thật sự bóp chết nàng, vĩnh vĩnh không còn thấy nàng được nữa, cuối cùng cũng không cần bị yêu hận tra tấn nữa. Nhưng ngay sau đó hắn lại muốn, nàng đã chết, thì vĩnh viễn không nhìn thấy nàng được, cả đời yêu cuối cùng cũng không trở lại được, hắn phải làm sao đây… Làm sao bây giờ… Hắn không thể mất nàng…

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.