Chương 148. Xuân tâm nhộn nhạo
Sở Minh Phong cúi người xuống tay trái nắm chặt, con ngươi đen hung ác thêm nham hiểm, lệ khí lạnh lẽo càng ngày càng chuyển động.
\”Ý tốt của Tề vương, Thẩm mỗ xin nhận\” Thẩm Chiêu phiêu dật đứng lên, lấy giọng nhẹ như nước nói, \”Gần đây bệnh cũ của nội tử tái phát, phải nằm tĩnh dưỡng, chỉ sợ cô phụ ý tốt của Tề vương rồi\”
\”Nếu là thế, vậy thì thật đáng tiếc\” Thác Bạt Hoằng nói với Thác Bạt Hạo, nụ cười chưa giảm, \”Hoàng huynh, chuyện này cũng vô duyên nhìn thấy phong thái của Thẩm Nhị phu nhân rồi, phụ hoàng có hỏi, chẳng biết nên bẩm tấu thế nào đây\”
\”Thôi, đừng ép buộc\” Thác Bạt Hạo nói hào khí. Thác Bạt Hoằng ngồi xuống lại nhìn về phía cung quyến kia, chẳng chút e dè, ánh mắt mỉm cười. Lúc này, Sở Minh Phong đã nhìn thấy rõ, trong lòng dao động. Tề Vương nhìn hình như là Vũ Nhi sao? Chẳng lẽ hắn và Vũ Nhi có quen biết?
***
Sau khi thay quần áo xong, công chúa An Nhạc trở lại thọ yến, ngồi cùng một chỗ với Diệp Vũ. Nàng không tự tin hỏi, \”Mới rồi ta nhảy thế nào?\”
Diệp Vũ cười nói, \”Nhảy rất khá, tuyệt lắm, thái tử Nguỵ quốc coi trọng muội đó\”
Sở Minh Lượng tà nghễ liếc mắt nhìn nàng một cái, nói ghét, \’Thái tử Nguỵ quốc nhìn thì biết ngay là loại nam nhân dã man, ta mới thấy hắn chướng mắt làm sao\”
\”Vậy công chúa An Nhạc của chúng ta coi trọng mỹ nam nào thế?\”
\”Tỷ giễu cợt ta\” Sở Minh Lượng hừ lạnh một cái, quay người đi, chẳng thèm để ý tới nàng nữa. Lúc này, vũ kỹ nhảy một điệu múa mềm mại, lúc xem múa, lúc nói chuyện phiếm, có người uống rượu, không phải trường hợp cá biệt.
Cả đình uyển đèn đuốc rực rỡ huy hoàng, vô số đèn cung đình chiếu cả điện Duyên Khánh sáng như ban ngày, ánh sáng lan xa lấp lánh như ngọc.
Thời gian thọ yến đã trôi qua hơn một nửa, đột nhiên Mộ Dung Diễm đứng dậy, đứng giữa thông đạo, hơi khom mình, \”Sở Hoàng bệ hạ, bản thái tử phụng mệnh phụ hoàng trình lên hạ lễ, chúc Thái hậu Quý quốc phúc như đông hải, thọ sánh Nam Sơn. Người đâu mang lễ trình lên\”
Tuỳ tùng của hắn tiến lên, hai tay dâng ra, là một hộp gỗ bọc vải đỏ, mặt trên còn kết một đoá hoa tinh xảo.
Mộ Dung Diễm nói sang sảng, \”Trong hộp là thánh vật cự trân quý của Đại Tần quốc ta, nhưng nếu muốn xem vật trong hộp thế nào, vậy phải gỡ đoá hoa kết đằng trước\”
Tống Vân tiếp nhận hộp gỗ, đặt trên ngự án, thuận tay mở hoa kết ra nhưng kỳ lạ thay sao lại không mở ra được chứ? Ông giật mấy cái cũng không thể nào gỡ hoa kết ra được.
Ngay trong thọ yến trước vạn người nhìn, sứ thần ngoại quốc có mặt, ông đã gặp khá nhiều trường hợp, thân kinh bách chiến, thế nhưng mà không gỡ nổi hoa kết ở hộp gỗ, thật doạ người làm sao!
\”Đây là loại hoa kết đặc thù, không dễ cởi bỏ\” Mộ Dung Diễm cười đắc ý dào dạt, cứ như người Sở quốc chẳng nhận được lễ vật, như là nhục nhã của Sở quốc vậy.