Bạo Quân Độc Sủng_Diệp Vũ Sắc (H+) – Chương 147. Cùng đêm đẹp – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

Bạo Quân Độc Sủng_Diệp Vũ Sắc (H+) - Chương 147. Cùng đêm đẹp

Chương 147. Cùng đêm đẹp

Ánh trăng thanh tịch, tựa như quấn lụa mỏng trắng nõn vậy, bao phủ cả vườn ngự uyển, cũng trùm lên hắn, tăng thêm ba phần thần bí cho hắn, còn ba phần lại trong trẻo và lạnh lùng.

\”Vũ Nhi\” Hắn đi tới trước nàng, mắt như ánh trăng, nhẹ như thế.

\”Canh giờ không còn sớm nữa, ta đi trước đây\”

\”Nàng trốn ta sao?\”

\”Đúng\” Nàng thẳng thắn thừa nhận.

\”Vì sao?\”

\”Vương gia sao lại không biết chứ?\”

Đôi mắt Sở Minh Hiên như lọt vào trăng sáng, thuần khiết đến mức vậy, \”Ta đợi mấy đêm trong cung, cuối cùng cũng đợi được nàng\”

Diệp Vũ nghĩ ngợi, ban đêm hắn sao lại ở trong cung được chứ? Sở Minh Phong sao lại dễ tha thứ cho hắn ở trong cung được? Nếu Sở Minh Phong biết Tấn Vương ở lại trong cung, vì sao không cho người nhắc hắn hồi phủ đi?

Hắn nhìn Trâm Cài một cái, cũng không kiêng nể gì, mỉm cười bảo, \”Nàng nghĩ vì sao ta lại ở trong cung sao. Nàng muốn biết, ta sẽ nói cho nàng biết\”

Trâm Cài tựa như cây gỗ, đứng một bên không nhúc nhích. Diệp Vũ không muốn nghĩ nhiều, lại nghĩ tới Sở Minh Phong đang triền miên cùng tân sủng trên giường, còn mình không hẹn mà gặp Tấn Vương, nói chuyện tán gẫu dưới ánh trăng, có gì mà không được chứ?

\”Xin chăm chú lắng nghe\”

\”Ta bồi mẫu hậu dùng bữa, uống hơn hai chén trà, giả vờ uống thêm, rồi nghỉ ở điện Từ Ninh hơn một canh giờ\”

Nàng cười khẽ, nói với Trâm Cài, \”Ngươi đi canh đằng trước, nếu có cung nhân hoặc cấm vệ nào tới gần thì nhanh tới bẩm báo\”

Trâm Cài nghe nàng phân phó xong, đi tới đằng trước canh. Nàng ta khác hẳn, hoàng quý phi coi nàng là tỷ muội, nàng ta phải hướng về hoàng quý phi, giúp đỡ một chút, bằng không hoàng quý phi thật càng khó sống nổi.

Diệp Vũ hỏi, \”Vương gia muốn gặp ta, có việc muốn nói với ta sao?\”

\”Hoàng huynh đánh nàng thật sao?\” Nỗi lo trong mắt Sở Minh Hiên nhuốm đầy ánh trăng, trắng nõn chẳng nhiễm chút bụi trần.

\”Lúc ấy có một số ít cung nhân thấy, còn cung nhân ở điện Trừng Tâm sẽ không nói vớ vẩn đâu, sao Vương gia biết được ạ?\” Nàng bất giác phỏng đoán, chẳng lẽ hắn có cài người ở điện Trừng Tâm nắm tình hình sao?

\”Chuyện ta muốn biết, tự nhiên là biết thôi\”

\”Còn không phải do Vương gia ban tặng đó sao?\” Nàng cố ý đổ tội lên người hắn, \”Nếu không có chuyện ở Thính Phong các, bệ hạ sẽ không đánh ta\”

\”Vũ Nhi, tuy việc này nói là do ta dựng lên, nhưng hoàng huynh cũng không nên đánh nàng chứ!\” Sở Minh Hiên tức giận nói.

\”Con người nổi nóng, có gì mà chẳng làm được? Lúc Vương gia nổi nóng, lại có gì không làm được không?\” Nàng nói đầy châm chọc.

Hắn chẳng nói lại được gì, nàng nói dúng, lúc nổi nóng, hắn cũng từng làm chuyện tổn thương tới nàng, hắn chẳng có tư cách nói hoàng huynh. Hắn ngưng mi nhìn nàng, đã nhiều ngày hoàng huynh có tân sủng, đêm nào cũng hoan ca, nàng ở tại thiên điện, sao không biết chứ? Nàng chắc rất khó chịu, mới vào giờ này ra ngoài giải sầu rồi.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.