Chương 145. Quấn quít kịch liệt lấy hắn
Trâm Cài nghiêng người, nhìn về nơi khác.
\”Vũ Nhi, đồng ý với nàng ta nhất định làm được\” Hắn hạ giọng nói, giọng điệu ôn nhu hàm chứa chút tình ý.
\”Bệ hạ đã biết việc này là do Vương gia gây ra, Vương gia không sợ bệ hạ trách phạt sao?\” Diệp Vũ đơn giản nói thẳng toẹt cũng không sợ Trâm Cài bẩm tấu chi tiết với Sở MInh Phong.
\”Vì nàng, cả bệ hạ có trừng phạt ta, ta cũng không sợ chút nào\” Hắn ngưng mắt nhìn nàng, ánh mắt thâm trầm.
\”Vương gia cứu Phán Phán ra bằng cách nào? Không có ai trông coi ở ngoài cửa phòng sao?\” Nàng chọn nhìn vẻ mặt của hắn.
Sở Minh Hiên cười ôn hoà, \”Cứu người có đầy chiêu vô cùng, nàng không cần biết\” Nàng cười khẽ, nghĩ hắn vì sao lại tích cực giúp nàng cứu Phán Phán ra như thế, chẳng lẽ thật sự vì chính mình giải ưu sao? Hắn cười hỏi, \”Đúng rồi, Phán Phán đóng giả nàng, thật giống như đúc sao? Hay chỉ có vài phần tương tự?\”
\”Nếu chỉ có mấy phần tương tự thì sao có thể gạt được bệ hạ chứ?\”
\”Vậy nàng ấy làm sao có khuôn mặt giống y nàng chứ?\”
\”Chuyện đã qua, cũng không cần nhắc lại nữa\”
\”Đành vậy\” Sở MInh Hiên cười lơ đãng, \”Nàng tặng lễ gì cho công chúa Hân Nhu vậy?\”
\”Bệ hạ từng thưởng cho ta một dây xích tay có thể ngưng thần ra đàn hương, ta chuyển tặng công chúa Hân Nhu, thế Vương gia thì sao?\”
\”Lễ của ta cũng là một sợi dây xích tay trân châu Tây vực tiến cống, Vũ Nhi, nàng và ta thật ra tâm ý tương thông đó\” Hắn lại cười, ánh mắt sáng lạn.
Diệp Vũ cũng cười lãnh đạm, thọ yến cũng sắp bắt đầu rồi, hẳn là nên ngồi vào vị trí rồi.
Sở Minh Hiên nhìn theo bóng hình xinh đẹp của nàng lẫn trong đám đông, khoé môi khẽ nhếch lên, mỉm cười mê người. Trâm Cài đuổi kịp nàng nói, \”hoàng quý phi, bệ hạ phân phó, người cùng ngồi với công chúa An Nhạc ạ\”
Diệp Vũ hiểu, hắn an bài như vậy, tuy có nói lừa mình dối người, nhưng cũng cố sức để tránh lời ra tiếng vào. Bàn yến Công chúa An Nhạc xếp ngay sau bàn yến của Tôn thái hậu, cũng gần ngay với ngự án.
Đưa mắt nhìn lại chỉ thấy con cháu trong hoàng thất có mấy nam tử, còn những người khác đều là nữ. Bởi vậy, thọ yến công chúa Hân Nhu tóc mây da phấn, má hồng, mặc bộ gấm hoa, tranh nhau đua sắc, giọng điệu nũng nịu mềm nhẹ.
Tông thái hậu dắt tay công chúa Hân Nhu, Quan Thục phi ngồi xuống, mọi người sau khi hành lễ cũng cùng ngồi xuống. Công chúa Hân Nhu là tiểu thọ tinh, cho rằng vốn là hoa tiên tử trên tiên giới, mặc bộ quần áo thêu màu hồng, bao bọc thân hình nhỏ nhắn xinh xắn, mặt mày như vẽ, đôi mắt đẹp long lanh, nhìn vừa đáng yêu vừa kiều diễm. Tôn thái hậu ôm lấy cháu gái, cười toe toét, hiền lành và đầy sung sướng.
Mệnh phụ trng ngoài, con cháu đệ tử thế gia dâng lễ, sau đó thọ yến bắt đầu.
\”Thọ yến Mẫu hậu sắp đến rồi, khi nào hoàng tẩu mới rảnh tới điện Xuân Hoa nhìn mấy người nhảy xem thế nào\” Sở Minh Lượng sán lại gần, thì thầm.