Chương 144. Cố sức dụ dỗ
Nàng cứ đơn giản nằm lên trên người hắn, cúi đầu hôn lên hạt đậu đỏ nhỏ kia, ra sức mút. Hắn dĩ nhiên đã cứng như thép rồi, nàng cọ cọ lên, hôn cổ hắn, mí mắt của hắn, đôi môi của hắn…
Mùi long tiên hương và mùi mồ hôi trộn lẫn vào nhau trở thành một mùi độc đáo bao trùm lấy nàng. Tuy nàng là người chủ động dụ dỗ hắn, nhưng cảm giác mình càng ngày càng cần hắn, nhớ nhung hắn.
Sở Minh Phong không đáp lại, cứ để nàng tuỳ tiện nháo, xem nàng làm thế nào nếu mình nằm im, cũng để xem mình có thể chịu đựng được bao lâu. Cái lưỡi đinh hương kia cứ như có một ma lực, hôn hắn bốc cháy khắp nơi, khiến cho sóng tình hắn dâng lên xao động, thân thể mềm mại kia cứ quấn lấy hắn, tựa như dây léo quấn quanh một cây cổ thụ, càng quấn càng chặt, cứ như đã quấn lấy từ ngàn năm rồi, chẳng có cách nào chặt đứt…
Diệp Vũ cố sức dụ dỗ, tuy hắn lửa tình sớm đã đốt người, nhưng hắn cố tình khắc chế, cố ý lạnh lùng, nàng cũng đành bất lực. Nàng dục hoả khó nhịn, cứ đơn giản ngồi dậy, sờ soạng một lúc, rồi chậm rãi ngồi lên, để cho mình hoà hợp một thể với hắn…. Hắn nhìn nàng chằm chằm, với hành động lớn mật của nàng, có chút vui sướng, lại có chút kinh dị. Vũ Nhi của hắn, thật có năng lực mà.
Nàng vẫn còn đong đưa chiếc eo, tóc đen dài cứ nhảy lên theo từng đợt đong đưa. Mấy lọn tóc đen rơi xuống bầu ngực trắng như tuyết, màu đen tuyền và màu tuyết trắng tạo thành một khối liên kết rõ ràng, nhìn xinh đẹp vô cùng. Một giọt mồ hôi từ cổ chảy xuống, rơi xuống bên vú trái, trong suốt lóng lánh.
Sở Minh Phong đưa tay lên gạt giọt mồ hôi đó ra, sau đó cho vào miệng nhấm nháp, hơi cau mày, \”Mặn\”
\”Mồ hôi dĩ nhiên là mặn rồi\” Diệp Vũ lấy tay hắn đặt vào bộ ngực của mình. Hắn ngồi dậy, nàng áp sát vào ngực hắn, tới gần môi hắn, hai má cọ mặt hắn… Hắn cũng cọ lại mặt nàng, chậm rãi, ánh mắt thâm trầm, chậm rãi hôn lên bờ môi mềm nõn của nàng… Gắn bó quấn quít, kích tình triền miên.
Hắn ôm lấy chiếc eo thon của nàng, hướng dẫn cho nàng càng đong đưa thích hợp hơn.
Mấy ngày nay chưa từng được hoan ái, hắn sớm đã nghĩ tới điên lên rồi, giờ nàng chủ động khiến dục hoả trong người hắn càng thêm mạnh mẽ, muốn đem nàng nuốt trọn vào bụng mới thôi. Đại chiến trên long tháp, thở ồ ồ, tiếng rên rỉ ngâm nga, quấn quít chân tay với nhau, va chạm bên trong, mồ hôi tuôn đầy. Đêm càng ngày càng thêm thâm trầm, thần bí.
****
Mặt trời lên cao, Diệp Vũ mới dậy. Sau khi rửa mặt dùng bữa xong, nàng đang định đi ra ngoài chút, TRâm Cài bỗng nói, \”Hoàng quý phi, trước khi bệ hạ vào triều đã sớm nói rồi, hoàng quý phi tạm thời ở tại thiên điện ạ\”
Diệp Vũ kinh ngạc mãi, vì sao Sở Minh Phong không cho mình ở nơi này chứ? Chán ngấy rồi sao? Trâm Cài dò xét thấy sắc mặt nàng thì sợ, lắc đầu thở dài bảo, \”vòng ngọc đã quét tước thiên điện sạch sẽ rồi ạ, sau đó nô tì sẽ bồi hoàng quý phi đi tới đó\”
Nàng lặng đi, như không nghe thấy Trâm Cài nói gì. Trâm Cài nói trấn an, \”Thiên điện vẫn ở điện Trừng Tâm ạ, đi hai bước chân là tới, hoàng quý phi đừng lo. Bệ hạ an bài như thế, nói vậy có nỗi khổ bất đắc dĩ, hoàng quý phi đừng nghĩ nhiều\”