Bạo Quân Độc Sủng_Diệp Vũ Sắc (H+) – Chương 142. Toàn thân đau đớn – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

Bạo Quân Độc Sủng_Diệp Vũ Sắc (H+) - Chương 142. Toàn thân đau đớn

Chương 142. Toàn thân đau đớn

Người khác lên án, hắn có tin không?

\”Hoá ra là ngươi!\” Quan Thục phi bi phẫn căm tức, gạt nước mắt, giọng phẫn hận chất vấn, \”Vì sao ngươi đẩy Hân Nhu? Hân Nhu tuổi còn nhỏ, cái gì cũng không biết, vì sao ngươi hại Hân Nhu chứ? Bản cung đã biết, mấy ngày trước đây ở ngự hoa viên, bản cung bất cẩn làm đổ nước trà, bỏng tay ngươi, ngươi tâm tồn oán hận, liền hại Hân Nhu trả thù bản cung, có đúng không?\”

\”Ta không hại công chúa Hân Nhu\” Diệp Vũ bình tĩnh biện giải, \”Khoảng giờ Dậu, đúng là ta có đi qua ngự hoa viên, đúng là có thấy hai cung nữ bồi công chúa Hân Nhu thả diều. Con diều bị đứt dây, ta liền rời khỏi ngự hoa viên, cũng không đẩy công chúa Hân Nhu\”

\”Nô tỳ có thể làm chứng… Bệ hạ, Thục phi, nô tỳ bồi hoàng quý phi…\” Trâm Cài bỗng nhớ tới cách xưng hô này không thể nói ra trong tình huống này, tuy bệ hạ ngầm đồng ý, nhưng dù sao vẫn chưa chính thức sắc phong, xưng hô như thế, sẽ chọc lời ra tiếng vào. Nhưng mà, không gọi \”Hoàng quý phi\” thì gọi là gì chứ? Nàng ta cũng không bận tâm tới chuyện nhỏ này, nói tiếp, \”Nô tỳ bồi hoàng quý phi đi ngự hoa viên giải sầu, thấy công chúa Hân Nhu đang thả diều. Nô tì bảo Vòng Ngọc đã làm được một con diều, nên về lấy diều. Sau đó lúc nô tì quay lại gặp Hoàng quý phi ở Thính Phong các, nên cùng hoàng quý phi thả diều. Bệ hạ, Thục phi, hoàng quý phi sao lại hại công chúa Hân Nhu chứ ạ? Xin bệ hạ minh giám\”

Quả nhiên, Quan Thục phi, Lý chiêu nghi và Tần Quý nhân nghe thấy ba chữ \”Hoàng quý phi\” sắc mặt khẽ biến. Làm các nàng kinh hãi là, trong lòng bệ hạ, vị trí Diệp Vũ dĩ nhiên là hoàng quý phi, còn được sủng ái hơn cả Văn Quý phi lúc trước cùng với chúng phi tần ở trên.

\”Ngươi quay về lấy con diều, trong khoảng thời gian này nàng ấy ở một mình trong ngự hoa viên, đã làm cái gì, làm sao ngươi biết?\” Quan Thục phi giận dữ hỏi, ánh mắt chuyển sang Sở Minh Phong, \”Bệ hạ, sau khi Trâm Cài rời đi, Diệp muội muội mắt thấy có mình Hân Nhu, lòng nổi lên độc ác, đẩy Hân Nhu xuống hồ, trả thù nô tì lúc bất cẩn làm bỏng tay nàng ấy. Giờ chân tướng đã rõ, là Diệp Vũ muội muội làm hại Hân Nhu suýt chết trong hồ…\” Nàng ta buồn rầu khóc, có loại tình cảm bảo vệ khiến người ta động lòng, \”Nô tì chẳng qua chỉ làm bỏng tay Diệp muội muội mà thôi, nàng ấy thế mà lại dám hạ độc thủ với Hân Nhu còn nhỏ tuổi, bệ hạ, tốt xấu gì Hân Nhu cũng là cốt nhục của bệ hạ sinh ra, Diệp muội muội sao có thể làm vậy chứ? Bệ hạ nên làm chủ cho Hân Nhu a…\”

\”Bệ hạ, nô tì không ngờ được Diệp muội muội lại nhẫn tâm tới mức ấy ạ\” Lý chiêu nghi mặt quyến rũ đầy tự trách, \’Ngày ấy, nô tì đề nghị Diệp muội muội rót trà cho Thục phi tỉ tỉ, không ngờ lại gây ra mầm tai vạ như thế. Chuỵện này là từ nô tì, xin bệ hạ trừng phạt, nô tì không oán không hận. Nhưng dù Thục phi tỉ tỉ có làm bỏng tay Diệp muội muội đi chăng nữa, thì Diệp muội muội cũng không nên xuống tay với công chúa Hân Nhu còn nhỏ chứ. Nô tì thân làm một người mẹ, cũng thấy bi thống và cảm động thay cho Thục phi tỉ tỉ, nô tì khẩn cầu bệ hạ làm chủ cho Thục phi tỉ tỉ và công chúa Hân Nhu ạ\”

Cả đại điện yên lặng, như có đám mây đen bao phủ vậy, không khí như ngưng lại, đầy áp lực. Diệp Vũ nhìn Sở Minh Phong, hắn nghe mọi người nói, mặt không buồn không vui, cứ như chuyện mọi người nói chẳng liên quan gì hắn. Tội danh mưu hại công chúa rất lớn, nàng tin, hắn thích mình, để ý đến mình, chắc chắn sẽ không để mình bị oan, để người bắt nạt mình đâu; nàng cũng chờ đợi, hắn chẳng hề giống lần trước để người ngoài tự đạp lên mình.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.