Chương 140. Thuận theo trẫm
Mọi người ai cũng đứng dậy hành lễ, Tôn thái hậu ngồi thẳng mỉm cười hoà thuận vui vẻ. Sở Minh Phong bước vào lương đình, thân hình anh tuấn, khí phách khiếp người, lương đình vốn rộng rãi mười lần mà giờ có vẻ rất chật chội. Trên người hắn được vàng gọt giũa như chiếu sáng khắp lương đình, chúng phi tần đều lặng lẽ ngắm hắn, cùng thể hiện hết phong thái nhằm được hắn để mắt tới.
Hắn hướng về Tôn thái hậu thản nhiên thi lễ, bà cười nói, \”Bệ hạ sao rảnh rỗi tới đây thế/\”
Ánh mắt chẳng lộ chút cảm xúc nào quét một vòng, từ mặt Diệp Vũ lướt qua, cuối cùng lại nhìn về phía mẫu hậu, \”Hôm nay gió hơi lạnh, nhi thần muốn đi ra ngoài hưởng gió chút\”
Sở Minh Lượng cáo trạng, \”Hoàng huynh tới vừa đúng lúc lắm, chư vị hoàng tẩu đang làm thơ đó. Thục phi hoàng tẩu đã làm xong một bài rất hay rồi, vừa lúc tới phiên hoàng tẩu. Mới rồi có người nói, giả sử không làm được thơ thì sẽ bị phạt nhỏ, để cho chư vị hoàng tẩu được vui sướng một trận\”
Nói xong, nàng ta ôm lấy vai Diệp Vũ, nháy mắt với hoàng huynh, ý bảo hắn tới giải vây giúp Vũ Nhi.
\”Nghe thấy cũng khá thú vị đó\” Sở Minh Phong cười ôn hoà, \”Mới rồi là ai nói muốn phạt vậy?\”
\”Là nô tì ạ\” Lý Chiêu nghi chột dạ nói, không dám không thừa nhận. Tuy rằng bệ hạ nhìn như không tức giận, nhưng lấy bệ hạ sủng ái với Diệp Vũ, nhất định sẽ bảo vệ Diệp Vũ.
\”Ý hay, nói nghe chút coi\” Đôi mắt hắn vẫn đang mỉm cười.
\”Nô tì nghĩ, cũng không phải là phạt thật, chỉ để cho chư vị tỷ muội được vui thôi ạ\” Lý Chiêu nghi cườu mỵ, \”Giả sử Diệp muội muội không làm thơ được, vậy thì để cho Diệp muội muội rót một chén trà nóng cho thục phi tỷ tỷ đó ạ\”
\”Cũng không coi là phạt nhỏ\” Sở Minh Phong lấy trái cây bỏ vào miệng, cũng không bảo hộ Diệp Vũ.
Lòng Diệp Vũ bị kìm hãm, tuy châm trà cho Quan Thục phi cũng không khuất nhục gì, cũng chẳng phải là trừng phạt gì, nhưng hắn dung túng cho phi tần trêu đùa mình, chẳng hề có ý bảo vệ, đây là tâm tư chân chính của hắn – mượn tay phi tần khiển trách chính mình.
Lý Chiêu nghi cười nhạt, \”Nếu bệ hạ ân chuẩn, Diệp muội muội dùng hoa Thược Dược hoặc Hoa Hồng để làm thơ đi\”
Tần Quý nhân mỉm cười nói, \”Diệp muội muội đừng vội, cứ từ từ mà nghĩ. Sớm nghe nói Diệp muội muội tài tình trác tuyệt, trong kinh thành không ai không biết, chư vị tỷ muội đều ngóng trông được xem sự tài tình của muội đó\”
Diệp Vũ biết ánh mắt mọi người đều dừng trên người mình, nếu hắn và chúng phi tần đều muốn xem mình bị thất thốt, vậy thì cứ thế đi.
\”Diệp Vũ không tài, sao so được với Thục phi chứ?\” Nàng rót một chén trà nóng đưa cho Quan Thục phi, \”Mời Thục phi dùng trà\”
\”Hoàng huynh\” Sở Minh Lượng dậm chân, trách móc hắn. Quan Thục phi xấu hổ cười, không biết có định tiếp nhận chén trà này không, nhìn về phía bệ hạ. Bệ hạ đang hạ giọng nói gì đó với Vương mỹ nhân, trong lòng nàng ta vừa động, đưa tay nhận lấy chén trà kia.