Chương 139. Thừa sủng hàng đêm
Hắn bừng tỉnh không nghe thấy, vỗ về chơi đùa một trận, đã không kiên nhẫn nữa, che nàng, đâm mạnh vào huyệt mê người kia. Nàng không hề động, nước mắt chảy xuống, rơi xuống gối mềm.
Hận, trong cơ thể tích tụ đã rất lâu, giờ phút này trong cơ thể kêu gào, dâng trào, Sở Minh Phong cuồng mạnh phát tiết, coi như chỉ có vậy mà công thành chiếm đoạt mới có thể giảm bớt được lo lắng và lửa giận trong lòng.
Tóc mai bị nước mắt nhiễm ướt, dính trên mặt nàng, thống khổ đáng thương. Có một chớp mắt như vậy mà hắn lại mềm lòng, nhưng gần như chỉ một chớp mắt thôi, thì lòng hắn đã rắn đanh, cứ như một mãnh thú, muốn cắn xé nát khối thân thể này khiến hắn không khống chế được, không tự kiềm chế được bản thân với thân thể mềm mại này.
Diệp vũ nghiêng đầu, trong lệ đẫm hai mắt mơ hồ, màn mỏng bay lên kịch liệt, cả tẩm điện cũng run rẩy kịch liệt…
**
Quả thật Sở Minh Phong ép buộc nàng cả một đêm. Chân tay Diệp Vũ đau nhức, mệt mỏi tới chết được, giữa nửa mơ nửa tỉnh như thấy hắn vẫn nằm trên người mình, nhưng lại cảm thấy như đang mơ. Đến cuối cùng, nàng cũng đã không phân biệt rõ là mơ hay tỉnh nữa.
Ngủ hỗn loạn, nàng không muốn động, vừa động đã đau. Giống như có ai đó đang gọi nàng bên tai vậy, nàng xoay người tiếp tục ngủ. Trâm Cài gọi hai tiếng, thấy nàng vẫn ngủ say, vốn không định đánh thức nàng, đành lắc đầu thở dài. Cho tới tận giữa trưa, bệ hạ đã trở lại, nàng vẫn còn đang ngủ.
Sở mInh Phong đi thẳng vào tẩm điện, Trâm Cài chạy nhanh tới nói, \”Bệ hạ, hoàng quý phi vẫn chưa dậy ạ\”
Hắn đi thong thả, \”Sao không gọi nàng dậy?\”
\”Hoàng quý phi chắc là mệt lắm ạ, gọi mãi cũng không tỉnh\” Nàng đáp cẩn thận.
\”Đi xuống đi\”
Hắn ngồi ở mép giường, nhìn một bên mặt nàng, tâm tình hết sức bình tĩnh. Tối qua ép buộc nàng cả một đêm, nàng không mệt mỏi mới là lạ.
Hơi thở nàng đều đều, cánh môi mềm mại như đoá hoa, màu phấn hồng sáng bóng khiến người ta muốn âu yếm; nàng nhắm mắt lông mi cong dài, cứ yên lặng, cách hẳn với thế giới bên ngoài; nàng hơi cau mày rồi lại giãn ra, trán trơn bóng, hắn nhịn không được đưa tay ra xoa hai má trắng hồng của nàng.
Cảm xúc trắng mịn màng từ đầu ngón tay truyền tới tận trong lòng, hắn không thể khắc chế được muốn sờ, vuốt phẳng cánh môi nàng; có lẽ nàng cảm thấy ngứa, xấu hổ đẩy tay hắn ra, nhưng vẫn chưa tỉnh lại.
Khoé môi Sở Minh Phong cười rộ lên, áp xuống cái trán trắng nõn của nàng, bỗng hắn nổi lên ý nghĩ, cầm mấy sợi tóc đen của nàng lên, ngoáy nhẹ má và mũi. Nàng cảm thấy ngứa, ưỡn người lên, rồi lại ngủ tiếp. Hắn tiếp tục đùa nàng, nàng cau mày nhanh chóng xoay người, tìm một tư thế thoải mái nhất tiếp tục ngủ say.
Hắn vẫn không bỏ qua, vẫn trêu nàng, nàng \”ưm\” mấy tiếng, tiếng nói mềm mại mà khàn, sau đó dùng chiếc chăn mỏng trùm lấy đầu. Hắn lại đổi cách khác, nằm sát bên người nàng, thưởng thức mái tóc trơn đen mượt của nàng.