Chương 138. Ép nàng một đêm
Sở Minh Phong ở lại Dương Châu, tìm tri phủ Lý đại nhân trước, rồi mới đến biệt uyển. Lúc này hắn túm lấy Diệp Vũ vào một gian tẩm phòng khác, Tống Vân đóng chặt cửa phòng, canh giữ trước phòng. Bốn tinh vệ đứng ở đình uyển, làm hết phận sự hộ giá.
Vào phòng, hắn liền buông tay nàng ra. Nàng không biết vì sao mình lại có cảm giác chột dạ, định nói gì đó lại không biết bắt đầu từ đâu, đành rót trà, \”Bệ hạ, uống chén trà nóng đi\”
Hắn ngồi xuống nâng chén trà lên, uống một hơi cạn sạch. Nàng bất giác phỏng đoán, cảnh vừa rồi kia, hắn tận mắt thấy, chắc chắn rất giận. Nhưng vì sao hắn lại đến Dương Châu? Chẳng lẽ là nanh vuốt của hắn phát hiện ra tung tích của mình nên hắn mới đích thân tới? Lại rơi vào trong tay hắn, chỉ e khó mà trốn thoát.
Sở Minh Phong kéo nàng ngồi trên đùi mình, ngưng mắt nhìn nàng chằm chằm. Diệp Vũ đón nhận ánh mắt lạnh như băng của hắn, mình lại không làm sai cái gì, có gì mà phải sợ chứ?
Mặt hắn rắn như sắt, mắt như vực sâu, trong vực sâu có nổi lên cuồn cuộn từng đợt lốc xoáy, đem nàng cuốn vào, nàng chẳng cách nào kiềm chế nổi.
\”Vừa rồi hoàng đẹ ép ngươi rất đau, ép ngươi thế nào?\” Tay hắn xoa vai nàng, \”Ở đây?\” Tay hắn lại đi xuống, chà đạp bộ ngực tuyết của nàng, \”Hay là ở đây?\”
\”Ngài định thế nào?\” Diệp Vũ lạnh người, hắn dùng sức mạnh, đau quá! Nàng tức giận đánh tay hắn.
\”Là trẫm hỏi ngươi mới đúng\” Hắn nói lạnh lẽo, vạch vạt áo nàng ra, bóc sạch quần áo nàng.
Nàng không kháng cự, cứ để mặc hắn đùa nghịch, bởi vì càng phản kháng chỉ càng chuốc lấy hắn muốn chinh phục thật mạnh.
Sở Minh Phong ép nàng đứng lên, ôm lấy chiếc eo nhỏ của nàng, cắn cắn đầu ngực của nàng. Nàng hít thở nhẹ, cơn đau nhè nhẹ cứ từng cơn từng cơn đan xen cùng sự tê dại một chỗ, nàng định trốn lại không hiểu sao ôm lấy đầu hắn.
Đã lâu chưa từng chạm qua nàng, hắn sớm đã chịu không nổi, lại bởi vì một cảnh vừa rồi ngực càng hoảng hốt. Hắn thật ra đang kìm giữ lửa giận, muốn nhìn chút phản ứng của nàng.
Cảm giác quen thuộc như vậy, dưới sức mạnh của cánh tay hắn, cả người mềm nhũn, bụng dâng vọt lên một luồng sóng khiến người run lên, Diệp Vũ yếu đuối, ngồi trên đùi hắn, hôn môi hắn, nhắm mắt lại.
Đôi mắt hắn sáng ngời, nhìn nàng chằm chằm, xem vẻ mặt say mê của nàng, mà mới vừa rồi, nàng vẫn còn cùng hoàng đệ ôm ôm ấp ấp một cái; huynh huynh muội muội.
Một từ xuất hiện ngay trong đầu hắn: dâm phụ.
Sở Minh Phong ôm nàng đi tới giường, thả nàng ra, nàng thấy hắn cởi bỏ quần áo, nhìn thân hình to lớn xốc vác của hắn, chịu không nổi, đứng dậy ôm lấy lưng hắn hôn lên vành tai của hắn, cổ, bả vai rắn chắc của hắn… Nàng cũng không hiểu vì sao lại làm vậy, thầm nghĩ trong lòng cảm giác nội tâm và thể xác đều nguyện đi làm..
Hai người cùng ngã xuống, hắn hôn lên thân thể thơm ngào ngạt mềm mại đầy cuồng nhiệt, cắn nuốt mùi hương tốt đẹp nhất của nàng. Tay nàng chỉ vuốt nhè sau lưng hắn, trầm mê mang niềm vui thích đến cho hắn.