Chương 136. Điên cuồng 18
Sở Minh Phong ngậm chặt đỉnh phấn hồng dựng cao kia, mút ôn nhu, nàng không kìm lòng nổi kêu lên một tiếng \”a\”, một dòng nước chảy xiết toả ra từ bộ ngực lan dần ra bốn phía, chạy khắp toàn thân, châm thân hình nàng vốn đã mềm mại bốc lên cao… Hắn vuốt ve mông nàng, bàn tay to chậm rãi chuyển tới vườn hoa cấm địa, chỉ xoa nhẹ âu yếm mấy cái đã có mật dịch ấm áp trào ra..
Nàng khó chịu vặn vẹo, hai mắt khép hờ, mê loạn, cả người mềm nhũn không chịu nổi sự trêu chọc của hắn, thật muốn mềm nhũn dưới thân hắn, cùng hắn điên cuồng bay vút lên mây.
\”Vũ Nhi, có muốn không?\” Tay hắn đặt chạm vào điểm nhạy cảm của nàng day nhẹ.
\”Có….\” Nàng cảm giác hồn phách nàng đã rời khỏi thể xác, chỉ cảm thấy bản thân trống rỗng, càng ngày càng dựa sát vào thân hình tráng kiện của hắn.
Hắn ôm lấy nàng cùng ngã xuống, nhanh chống đâm vào, tới tận nơi sâu nhất… Nàng bỗng trợn mắt, cảm giác giờ phút này như được lấp đầy thoả mãn, định hôn hắn, lại thấy hắn trước mắt ác độc, khuôn mặt đen sì khiến người ta thấy mà sợ.
Diệp Vũ kinh ngạc nhiền hắn, vì sao hắn có thần sắc kỳ lạ như vậy? Nàng ôm chặt hắn, hỏi ôn nhu, \”Bệ hạ, sao vậy?\”
Sở Minh Phong vừa tiến ra còn hung ác gấp vạn lần thời điểm trước đây, như muốn làm nát bươm nàng vậy, \”Trẫm muốn nàng sống không bằng chết!\”
\”Vì sao?\”
\”Bởi vì…\”
Nàng ôm lấy vai hắn, hai chân vòng lên người hắn, nhưng vẫn không nghe thấy hắn trả lời, còn chưa được hưởng thụ thời khắc vui sướng tận cùng kia, hắn đột nhiên biến mất, tựa như một cơn gió, biến mất không tung tích.
Nàng ngồi xuống, tìm khắp giường, khắp cả phòng, cũng không tìm thấy hắn… Vì sao lại vậy chứ? Hắn đột nhiên biến mất là trừng phạt mình sao? Nàng cuộn tròn mình lại, khóc rấm rứt…
Diệp Vũ mở bừng mắt ra, thở hồng hộc, hai mắt đẫm lệ, gối mềm ướt đẫm. Vừa rồi triền miên chỉ là một cảnh mộng xuân, mà lại chân thật như vậy, chân thật tới mức nàng còn không biết là thật hay giả nữa.
Vì sao lại mơ giấc mộng xuân ấy? Vì sao lại mơ thấy Sở Minh Phong? Vì sao… Nàng lau nước mắt, nằm nghiêng cuối cùng cũng không ngủ được.
Sở Minh Phong…
Không biết hiện giờ hắn đang làm gì, đang phê duyệt tấu chương, hay đang sủng hạnh mỗi một phi tần?
Trong đầu đều là hắn, tận dưới đáy lòng dần nhớ lại từng cảnh từng cảnh cứ như đang chiếu phim trong rạp vậy, thoáng như mới hôm qua. Nàng lúc thì mỉm cười, lúc thì cau màu, lúc thì thở dài…. cho tới khi rơi vào mộng đẹp.
Ba ngày sau, Diệp Vũ trả lời rõ là nàng vẫn cự tuyệt.
Thác Bạt Hoằng không ép nàng, bảo hôm nay sẽ rời Dương Châu.
\”Vũ Nhi, ngươi sẽ nhớ ta chứ?\”
\”Hy vọng thế\”
\”Có lẽ đây cũng là lần gặp cuối cùng, ngươi cũng chẳng nói lời nào cho hay cả\” Hắn hơi thất vọng, lấy từ trong lòng ra một cây đao bằng sắt.