Bạo Quân Độc Sủng_Diệp Vũ Sắc (H+) – Chương 135. Trẫm rất nhớ nàng (2) – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

Bạo Quân Độc Sủng_Diệp Vũ Sắc (H+) - Chương 135. Trẫm rất nhớ nàng (2)

Chương 135. Trẫm rất nhớ nàng (2)

Phủ Thường Châu, Tô châu, Tùng giang, Hàng Châu, Diệp Vũ vừa đi vừa du ngoạn, du chơi khắp cả Giang Nam, thăm quan được hết sự giàu có và đông đúc phồn hoa của Sở quốc, vừa tròn hai tháng.

Tiếp đó, nàng định từ phủ Tùng Giang vượt qua Trường Giang, tới trước phủ Dương Châu, cũng vừa đi vừa du lịch, cơm áo không lo, tiêu diêu tự tại.

Lúc còn ở lầu Tiêu Tương dạy múa, cũng có được số tiền khoảng bảy tám vnạ lượng, đủ để nàng dùng trong một thời gian dài.

Qua sông xong, một đường này đến phủ Dương Châu, lại mất mười ngày nữa.

Phủ Dương Châu cách Kim Lăng rất gần, chỉ cần thúc ngựa chừng hai canh giờ là có thể tới. Nàng lo bị móng vuốt Sở Minh Phong phát hiện ra, lo lắng đề phòng. Nhưng mà phủ Dương Châu lại là nơi phía bắc của Nguỵ quốc, nàng muốn được tới ngắm phủ Dương Châu phồn hoa, tuy nguy hiểm, nhưng vẫn quyết định tới phủ Dương Châu.

Đã hơn hai tháng, nàng quá vô ưu vô lo, cứ thoải mái khoái hoạt, ngày nào tỉnh lại cũng hé mắt mỉm cười, đắm chìm trong cảnh nắng xuân không có việc gì. Đi du lịch là chuyện sung sướng hạnh phúc nhất.

Nàng may mắn chẳng có truy binh.

Có lẽ Sở Minh Phong sẽ nhanh chóng biết Diệp Vũ ở ôn tuyền biệt quán là giả, nhưng mà cho dù hắn có phái người đi tìm nàng, cũng tìm không thấy, bơở vì nàng cải trang thành một nam tử ba mươi tuổi, có râu, trên mặt đầy nếp nhăn li ti, khác hẳn với dung mạo lúc trước, thay đổi hoàn toàn. Cho dù nàng có đứng trước móng vuốt cũng không nhận ra nàng.

Vào thời điểm đêm yên tĩnh, Diệp Vũ ngẫu nhiên nhớ tới mẫu thân, Thẩm Chiêu, Lâm Trí Viễn và Tấn Vương, nhớ tới chuyện xảy ra một năm nay. Đương nhiên còn có Sở Minh Phong, còn có một đoạn tình duyên không nói rõ được gjữa họ… Có lúc nhớ lại, nếu lại thấy hắn, mình sẽ thế nào, hắn sẽ ra sao…. Nhưng mà nàng không muốn gặp cái tên bạo quân ấy nữa. Chỉ là, lúc khuất nhục hay ngọt ngào này, lúc đau đớn, hoặc lúc triền miên lại bất giác từ tận sâu trong lòng toát ra, khiến cho nàng cảm khái vạn lần…

Chơi ở phủ Dương Châu hai ngày, ngày này nàng tính đi chơi ở Phượng Hoàng Sơn. Tiểu Nhị khách sạn nói, miếu Quan âm ở Phượng Hoàng Sơn rất linh, chỉ cầu quỳ gối trước Quan âm đại sĩ thành tâ cầu nguyện thì mọi chuyện có thể thành. Tuy nàng không tin thần phật, nhưng vẫn quyết định đi du ngoạn.

Phượng hoàng sơn non xanh nước biết, nước trong vắt từ từ chảy ra, cánh lá xanh tươi, lượn lời trong sương khói, có thể nói là phong cảnh tú lệ, Miếu Quan Âm hương khói mờ mịt, khách hành hương đi đông kéo dài mãi không dứt, gần như là chen chúc trong miếu. Diệp Vũ vốn định đi vào, thấy đám đông chật chội kia, ngẫm lại vẫn thôi.

Ở lương đình ngoài miếu Quan âm chừng một dặm nhìn cảnh người đi người đến, thưởng thức cảnh non xanh nước biếc, lắng nghe tiếng chuông cổ thánh thót, vui tai.

\”Tới Phượng Hoàng sơn ngắm hương khói thật thoải mái nhàn hạ làm sao\”

Nàng chấn động, giọng trào phúng châm biếm này có vẻ khá quen… Là hắn. Xoay người, bóng dáng khôi ngô kia đập vào mắt, nàng không rõ là mừng hay lo nữa.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.