Bạo Quân Độc Sủng_Diệp Vũ Sắc (H+) – Chương 132. Mê – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

Bạo Quân Độc Sủng_Diệp Vũ Sắc (H+) - Chương 132. Mê

Chương 132. Mê

Vì sao nàng lại đưa ra yêu cầu cổ quái khiến người ta sợ hãi, ba yêu cầu kinh tâm động phách thế chứ? Hắn nghĩ thế nào cũng không rõ, cái đầu nhỏ này của nàng tới tột cùng suy nghĩ cái gì, vì sao lại có một ít ý nghĩ kỳ kỳ quái quái thế chứ?

Diệp Vũ giọng trong veo lạnh lùng, \”Nếu bệ hạ không làm được, vậy cũng đừng ép ta\”

Đây là lần thứ mấy nàng nói không rõ nhỉ? Mặt Sở Minh Phong hơi xấu hổ, \”Trẫm trong thời gian ngắn vẫn không thể hiểu nổi ba yêu cầu kia của nàng, hay là nàng nói trước cho trẫm, giáo đường, sâm banh hoa hồng, nhẫn kim cương là gì?\”

Nàng cười thản nhiên, \”Ta đã đưa ra ba yêu cầu nhỏ, bệ hạ làm được thì ta sẽ gả! Còn phần lý giải thế nào, hoàn thành ra sao, đó là chuyện bệ hạ. Nếu ta nói cho bệ hạ, vậy có vẻ bệ hạ vẫn chẳng có thành ý, có đúng không?\”

Hắn cười khổ, \”Nhưng mà, nàng không nói với trẫm, sao trẫm lại biết rõ được chứ\”

\”Bệ hạ không phải có quân sư là hữu tướng đó sao? Bệ hạ có thể hỏi Thẩm Chiêu, cố gắng ngài ấy cũng đoán được đó\”

\”Trẫm biết, nàng cố ý ra đề khó cho trẫm\” Mày Sở Minh Phong cau có, \”Hai yêu cầu sau làm cũng không khó, chỉ có yêu cầu thứ nhất hơi có chút….\”

\”Nếu không khó, ta sẽ không đề xuất\” Trong lòng Diệp Vũ cười to, vốn chính là cố ý đưa ra yêu cầu hà khắc như thế, xem hắn chạy đi đâu tìm giáo đường, sâm banh hoa hồng và nhẫn kim cương, \”Bệ hạ không có thành ý, hay có thành ý thế nào, thì ở tất cả chỗ đó\”

Hắn thấy nàng cười khanh khách, trông thật xinh đẹp, nhất thời mê mẩn, thầm quyết định, nếu nàng đưa ra yêu cầu, bất kể thế nào, hắn cũng muốn làm được ba điều này, cưới nàng làm vợ, tặng ngôi hoàng hậu cho nàng.

***

Hai ngày sau, Thẩm Chiêu về Kim Lăng, tiến cung diện thánh, bẩm tấu tiến triển vụ án giết người liên hoàn.

Tống Vân bưng chén trà vào ngự thư phòng, đặt trà nóng lên góc ngự án, bệ hạ vẫn không nhúc nhích, phảng phất như không biết có người tiến vào. Sở Minh Phong dựa vào lưng ghế dựa, mắt nhắm hờ, mặt bình thản trầm tĩnh, như đang lâm vào trầm tư.

Tống Vân đứng đó một lúc lâu, mới thấy bệ hạ giật mình. tay vẫn vịn ở tay vịn gõ nhè nhẹ.

\”Tống Vân\” Sở Minh Phong mở to mắt không chớp.

\”Có nô tài\” Tống Vân không dám quấy rầy, bệ hạ thần thái như thế, thường là đang suy nghĩ chuyện cực kỳ quan trọng.

\”Ngươi đã từng nghe nói tới giáo đường, sâm banh hoa hồng và nhẫn kim cương chưa?\” Mắt rồng đột nhiên mở to, loé tia sáng.

\”Giáo đường…Sâm banh hoa hồng… nhẫn kim cương…\” Tống Vân thuật lại một lần, nhíu mày nghĩ ngợi, \”Nô tài kiến thức hạn hẹp, chưa từng nghe nói ạ\”

\”Hoa hồng là một loại hoa, cái này trẫm biết, nhưng sâm banh hoa hồng là gì? Là một loại hoa khác nữa sao?\” Sở Minh Phong đứng dậy uống trà, húp một ngụm nhỏ.

\”Đại khái là thế. Còn phần nhẫn kim cương… Nhẫn có phải là nhẫn ngọc hay là nhẫn vàng gì đó không nhỉ?\”

Tống Vân nói, \”Giáo đường… Có thể là giáo tràng không ạ\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.