Chương 131. Trẫm sắc phong nàng làm hậu
Thẩm Chiêu dừng chân, ả ta túm chặt lấy Diệp Vũ, quát, \”Ném qua!\”
\”Nếu ta đoán không nhầm, ngươi họ La, La Tĩnh là tổ phụ của ngươi\” Hắn cầm \”Thần binh phổ\” trong tay giơ lên, \”Ngươi cho là tổ phụ và phụ thân ngươi muốn lấy lại \”Thần binh phổ\” sao?\”
\”Lấy lại là thế nào?\” Giọng tiểu nga cười lạnh băng.
Sở Minh Phong cũng xuống ngựa, bước nhanh tới, \’Sao ngươi đoán được nàng ta là hậu nhân của La thị chứ?\”
Thẩm Chiêu đáp, \’Bệ hạ, năm đó cả nhà La gia bị chém, thần đếm rồi, có tất cả là sáu mươi tám mạng người, không sai. NHưng quan sai nhặt xác có nói, nhị tiểu thư La gia chắc là đã bị đánh tráo. Như thế, la nhị tiểu thư trở thành cá lọt lưới\”
Diệp Vũ nhìn Sở Minh Phong, hắn và Thẩm Chiêu sánh vai đứng bên nhau, mặt lạnh như băng, ánh mắt như kiếm, dừng trên người mình cũng chẳng thấy ấm áp bao nhiêu.
Nàng không ngờ được hắn thân từ trước tới nay, chỉ không biết bản \”Thần binh phổ\” kia có là thật hay không nữa.
\”Vì sao lại không bẩm báo cho trẫm biết?\” Sở Minh Phong lạnh giọng hỏi.
\”Bệ hạ, năm đó thần nhất thời nổi lên lòng trắc ẩn, nghĩ tới chắc một cô gái nhỏ hẳn sẽ không gây ra sóng gió gì, không ngờ mười năm sau nàng ấy lại trở lại thành Kim Lăng, mới gặp phải chuyện này\”
\”Muốn làm việc lớn, không thể mủi lòng\”
\”Cha ta không thông đồng với địch bán nước, là Thuỵ vương hãm hại cha ta, ngươi chưa điều tra rõ chân tướng, đã lạm sát kẻ vô tội, là bạo quân tàn bạo bất nhân! Hôn quân!\” Tiểu nga tức giận, mắng ác liệt.
Thẩm Chiêu nói ôn hoà, \”La cô nương, sau khi cha cô bị chém, ta dành thời gian nửa năm để truy tra án này rồi\”
Sở Minh Phong hứng thú hỏi, \’TRa được gì không?\”
Thẩm Chiêu đáp, \”Thần tra được, La tướng quân không có thông đồng với địch bán nước, nhưng con trưởng lại vì năm mươi lượng vàng, sao bán cuốn \”Thần binh phổ\”, đem bán bản \”Thần binh phổ\’ này cho thái tử Nguỵ quốc. La cô nương, huynh trưởng cô và thái tử Nguỵ quốc lúc giao nhận, người Thuỵ vương đã bắt được quả tang, tóm lấy huynh trưởng cô. Tuy cha cô không thông đồng với địch bán nước, nhưng huynh trưởng của cô chính xác đã xúc phạm tới luật pháp Đại Sở. Thuỵ Vương đem chuyện này thêm mắm thêm muối, bịa đặt cho cha cô thông đồng với địch bán nước trở thành tội chứng, vu hãm La gia, cuối cùng mới gây ra thảm hoạ diệt môn\”
Hai tròng mắt tiểu nga đầy nước mắt, nói khàn cả giọng, \”Hôn quân vẫn là hôn quân! Năm đó vì sao không điều tra rõ đã xử trảm chứ? Vì sao lại giết nhiều người vô tội như thế chứ?\”
Thẩm Chiêu nói, \”Năm đó bằng chứng cao như núi, bệ hạ không thể làm việc thiên vị được, không thể không trảm. Sau ta tra xét nửa năm mới biết được chân tướng, việc này chẳng trách được bệ hạ… La cô nương, cô hẳn là hiểu được, tội thông đồng với địch bán nước là tội chết…\”
\”Tuỳ ngươi muốn nói thế nào thì nói, hôn quân vẫn cứ là hôn quân!\” Ả ta lớn tiếng trách mắng, giọng bi thống, \”là bởi một đạo thánh chỉ của hôn quân, mà sáu mươi tám người đã chết ngay tại chỗ…\”