Chương 128. Mút, cắn, cắn…
Diệp Vũ không nói, cứ thản nhiên nhìn hắn chăm chú. Quả nhiên TRâm Cài để ý từng tý hành động của nàng rồi bẩm báo với hắn, hắn lo nàng lại trón, nên mới để TRâm Cài giám sát nàng liên tục.
Mặt hắn không đổi, lại hỏi, \”Sau đó nàng đi đài quan sát Hồng mai của lầu Tiêu Tương gặp ai hả?\”
\”Bệ hạ coi ta là cái gì thế? Là đồ chơi sao?\’ Cảm xúc nàng phập phồng, khí thế bức người nói, \’Ta và lâm đại ca tán gẫu vui vẻ, không được sao? Có người bỏ số tiền lớn ra mời ta dạy múa, không được sao? Ngài bảo Trâm Cài nhìn chằm chằm ta, chẳng bằng cứ lấy dây mà trói chặt ta lại đi, rồi giam ta lại trong tẩm phòng, làm kiểu gì cũng không cho đi!\”
\”nàng thế mà đem nghĩ trẫm tới mức không chịu nổi vậy sao?\” Sở Minh Phong áp chế cơn giận.
\”Bệ hạ tự tung tự tác cho tới tận bây giờ đúng là thật không chịu nổi rồi!\” Lửa giận nàng bùng cháy, lời vừa ra khỏi miệng mới biết là không nên nói.
Đôi mắt hắn hơi co rút lại, lại nhịn, mới áp chế được cơn giận kia; tiếp đó hắn cũng không cởi áo choàng, cứ vậy mà nhảy xuống ao. Nàng trong lúc hắn nhảy xuống thì có phản ứng, lập tức chạy trốn.
Nhưng trong nước khó di chuyển, chỉ mới đi được ha ba bước thì đã bị hắn bắt lại. Hắn ôm lấy nàng, dùng cánh tay sắt ôm chặt lấy nàng. Diệp Vũ không hề giãy dụa, cũng không rõ tâm tư hắn, nhưng lại lo hắn đánh bất ngờ, dù sao trên người cũng không có gì che chắn.
Sở Minh Phong nói nhỏ, \”Trẫm cho Trâm Cài đi theo nàng chỉ là không muốn nàng không từ mà biệt, trẫm cũng không có ý nào khác…\”
Nàng không tin, \”Không thở nổi nữa, buông ra…\”
Hắn buông nàng ra, đôi mắt đen sâu toả ra ánh sáng rực rỡ, \”Từ thái y nói nàng trúng tình độc, nàng cũng biết chứ?\”
Nàng kinh ngạc ngây người, Từ thái y thế mà lợi hại thật! Thế mà lại từ mạch tượng chẩn ra chuyện nàng trúng tình độc chứ! Nếu Sở Minh Phong đã biết, vậy có cần thừa nhận không? Nếu thừa nhận, vậy có cần nhắc tới công tử Kim không?
\”Ai hạ tình độc cho nàng vậy? Nói cho trẫm, trẫm bắt hứan giao thuốc giải ra!\” Ánh mắt lạnh khốc của hắn khiến người ta thấy không rét mà run.
\”Là đại đương gia bang Thiên Thanh\” Diệp vũ chỉ có thể bịa chuyện như vậy, cũng không khai ra công tử Kim, còn cần dựa vào hắn giũp đỡ, rời thành Kim Lăng đi, thoát khỏi móng vuốt của bạo quân.
\”Bang Thiên Thanh!\” Hắn nắm chặt tay rất nhanh, đôi mắt trợn tròn.
\”Nhị đương gia bị bắt, đại đương gia biết đại thế đã mất, mới hạ độc cho ta, trả mối hận đó\”
Trong lòng Sở MInh Phong đau xót loé lên trong mắt, \”TRẫm bảo Từ thái y xem nhiều sách thuốc, cố sức tìm thuốc giải tình độc cho nàng\”
Tóm lại là mình liên luỵ nàng chịu nhiều khổ cực như vậy. Nàng hất tay hắn ra, lùi lại sau hai bước, \”Bệ hạ sao lại ra cung lúc này chứ?\”
Hắn cởi quần áo ẩm ướt, đặt tay lên bên bờ, \”Xem tấu chương cả ngày, thấy phiền lòng buồn bực, mới ra cung đi thăm Vũ Nhi chút, nàng đoán không sai, sáng nay phủ Thường Châu tấu, một nhà thanh lâu lại xảy ra án mạng, thủ pháp giết người giống y nhau, cũng để lại mựt nạ quỷ và đoá tường vi\”