Chương 125. Đặt nàng lên đùi
\”Bệ hạ\” Trâm Cài, Ngân Trâm thấy bệ hạ trước thì hoảng hốt hành lễ.
\”Thần đệ bái kiến hoàng huynh\” Sở Minh Hiên khom mình hành lễ. Diệp Vũ vẫn kéo tay hắn, thấy bệ hạ cũng không kinh hoảng, chỉ là cứ dính sát bên người đàn ông. Sở Minh Phong đi tới, hơi sầm xuống, mặt lạnh băng.
Trẫm Cài, Ngân Trâm biết bệ hạ tức giận, chạy vội tới kéo hoàng quý phi, không cho nàng dựa vào Tấn vương nữa. Diệp Vũ giãy dụa kịch liệt, kêu lên, \”Buông ra… Sao các ngươi lại túm ta…\”
Sắc mặt Sở Minh Phong tái mét, lạnh lẽo tận đáy mắt càng ngày càng nặng thêm.
Sở Minh Hiên giải thích nói, \”Thần đệ tiến cung tới vấn an mẫu hậu, đi điện Từ Ninh, cung nhân nói mẫu hậu ở ngự hoa viên, thần đệ đến ngự hoa viên tìm mẫu hậu. Đi tới gần bên, thần đệ nghe thấy có người kêu cứu mạng, liền chạy tới, hoá ra là có người rơi xuống nước. Thần đệ liền nhảy vào Bích Hồ cứu người, không ngờ cứu lên là hoàng quý phi\”
\”Vương gia nói đúng thế ạ, nô tỳ đáng chết, nô tỳ không coi kỹ hoàng quý phi\” Trâm Cài cúi đầu nói.
\”Hoàng quý phi tự dưng xoay người chạy gấp, nhảy vào Bích Hồ, hai người nô tỳ không đề phòng kịp ạ\” Ngâm Trâm nói kinh sợ, \”Nô tỳ đáng tội chết vạn lần\”
\”Trẫm ôm Vũ Nhi hồi cung trước, một lúc nữa ngươi tới điện Trừng Tâm đi\” Sở Minh Phong nói lạnh lùng.
\”Vâng\” Sở Minh Hiên đáp.
Sở Minh Phong ôm lấy Diệp Vũ, nàng tìm mọi cách từ chối, từ chối một lúc cũng vẫn không chống lại được sự cường ngạnh của hắn, bị hắn ôm vào trong ngực.
Nàng nhìn Tấn Vương, thê thảm kêu lên, \”Vương gia… Vương gia…. Vì sao lại vậy chứ?\”
Sở Minh Hiên thấy nàng bi thương thấu xương, thấy bóng lưng cứng ngắc của hoàng huynh, tim đau đớn từng cơn.
***
Trở lại điện Trừng Tâm, Trâm Cài, Ngân Trâm thay quần áo cho nàng, lau khô tóc, sau đó đắp chăn cho nàng, rời khỏi tẩm điện. Sở Minh Phong ngồi ở mép giường, khuôn mặt lạnh lùng.
Vừa rồi, Diệp Vũ thấy họ đang nói chuyện, lại không nghe thấy, ngổn ngang trăm mối. Còn bệ hạ vì sao lại ôm mình về điện Trừng Tâm chứ? Vì sao lại trở thành hoàng quý phi của bệ hạ? Vì sao lại ở hoàng cung? Đến tột cùng có chuyện gì xảy ra rồi?
Nàng hơi hơi cau mày, không dám nhìn thẳng hắn, giọng cũng trở nên cung kính hơn, \”Bệ hạ, vì sao thần nữ lại ở trong này? Thần nữ hình như không nghe thấy thanh âm, thần nữ đã xảy ra chuyện gì vậy ạ?\”
Nghe vậy, hắn có cảm giác rất kỳ lạ, vì sao nàng lại hỏi thế chứ? Chẳng lẽ nàng không còn nhớ rõ chuyện xảy ra lúc trước sao? Thêm nữa, vì sao nàng lại nói vậy với hoàng đệ chứ? Nàng thích hoàng đệ ư?
Thật kỳ lạ. Lúc này hắn sai người đi truyền Từ Thái y.
Ở ngự hoa viên, thấy nàng ôm hoàng đệ, cầu xin hoàng đệ mang nàng đi, thống khổ chua xót như vậy, mảnh mai đáng thương như vậy. Sở Minh Phong tức giận dâng lên, cố nén đi, kiềm chế rồi lại kiềm chế. Bởi vì, hắn làm bị thương thân thể nàng, tim nàng, nàng đã phải chịu nhiều khổ cực như vậy, tuyệt vọng tìm tới cái chết, hắn sao dám làm bị thương nàng nữa đây?