Bạo Quân Độc Sủng_Diệp Vũ Sắc (H+) – Chương 124. Ôm nàng lên Long Tháp – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

Bạo Quân Độc Sủng_Diệp Vũ Sắc (H+) - Chương 124. Ôm nàng lên Long Tháp

Chương 124. Ôm nàng lên Long Tháp

Hắn chấn động, chậm rãi buông tay ra, cảm thấy bất đắc dĩ. Làm thế nào thì mới có thể khiến nàng không còn hận mình nữa đây?

Ngày này hơi muộn chút, Từ thái y tới bắt mạch, khám bệnh một lúc, vẫn lắc đầu thở dài. Từng giọt lạnh lẽo bám trên đầu ngón tay, Sở Minh Phong hỏi, \”Bó tay thật sao?\’

Từ thái y đáp, \”Vi thần đã xem hết các sách thuốc rồi nhưng vẫn không tìm thấy phương thuốc nào. Nhưng vi thần sẽ căn cứ vào bệnh tình của hoàng quý phi mà viết đơn thuốc, giờ cũng đành trông chờ vào ý trời mà thôi\”

Thấy biểu hiện của hai quân thần, Diệp Vũ đã đoán ra, dù y thuật của Từ thái y có cao minh tới đâu, cũng hết cách để cho mình được nghe thấy thanh âm của thế giới này lần nữa. Có lẽ, từ nay về sau, thế giới này yên tĩnh không có tiếng động, không còn âm thanh tạp nham quấy nhiễu nữa.

Sở Minh Phong cũng không đi ngự thư phòng, ở cùng nàng cả ngày, che chở hết lòng với nàng, mọi chuyện đều nghe theo nàng, chẳng dám chọc nàng giận.

Nàng vốn vẫn lấy lạnh lùng mà chống đỡ, không nghe thấy, cũng không nói, tay hắn có xấu xa để lên người nàng, thì nàng trừng mắt căm tức, làm thế hắn mới ngoan ngoãn buông tay.

Ngày thứ hai, hắn cuối cùng cũng đi ngự thư phòng phê duyệt tấu chương, rốt cuộc nàng cũng có thể được ở một mình.

Từ thái y lại tới đây bắt mạch, nàng hoa chân múa tay, hỏi xem mình có phải vĩnh viễn không nghe thấy nữa không. Ông viết trên giấy mấy chữ: sẽ cố hết sức.

Diệp Vũ hiểu ra, ý của ông là, mặc cho số phận. Nếu ở thế kỷ hai mươi mốt, chữa trị màng tai chỉ là một thủ thuật quá nhỏ bé, ở cổ đại, điều kiện y học không sánh được, biến nàng vĩnh viễn trở thành một phế nhân chẳng nghe thấy gì.

Phế nhân!

Đúng vậy, giờ nàng đã biến thành một phế nhân. Trời xanh khiến nàng xuyên không, muốn nàng hoàn thành hai sứ mạng thần thánh, muốn nàng trải qua muôn chuyện dày vò và đau khổ, nàng có thể chịu được, chẳng hề oán hận. Nhưng ông trời lại còn biến nàng thành một kẻ điếc nữa… Nàng thành một phế nhân, sao có thể hoàn thành sứ mệnh được chứ?

Ông trời ơi, ông còn muốn đùa chết ta sao nữa đây?

Không có ai nghe thấy được thanh âm đau đớn và tuyệt vọng, không ai có thể hiểu được tâm tình của nàng… Không nghe thấy cái gì, thế giới này vốn mất đi ý nghĩa…. Nàng còn ở tại chỗ này làm gì nữa chứ? Nàng vốn gần như không muốn ở lại hoàng cung Sở quốc, ở lại dị thế này, không muốn trở thành sủng phi của bạo quân, không muốn chấp nhận chút thống khổ…

Mẫu thân, Thẩm Chiêu, Tấn vương, những người này cho tới bây giờ cũng không phải là lưu luyến của nàng, Sở Minh Phong cũng thế, cứ vậy, nàng muốn dùng hành động thực tế để nói với ông trời già rằng: Ta sẽ không chịu một sự an bài nào nữa!

Trong tẩm điện chỉ có mình nàng, nàng làm vỡ chén trà, lấy một mảnh nhỏ, đặt lên cổ tay rạch xuống, cố sức rạch xuống.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.